“…” Phần Tu hoàn toàn câm nín.
Tật Vô Ngôn vẫn chưa thấy kích thích biểu ca đủ, lại thong thả nói tiếp: “Hầu hết đều là thượng phẩm với cực phẩm. Trung phẩm cũng có mấy viên, nhưng không đáng kể.”
“Trung phẩm Hồi Nguyên Đan có lẫn tạp chất nhiều hơn thượng phẩm một chút, nên ta chưa lấy ra cho biểu ca, cứ để qua một bên đã. Chỉ tiếc ta không có bình lớn, loại bình cỡ trung này mỗi lọ chỉ đựng được năm viên là đầy. Vì vậy tạm thời chỉ mang cho biểu ca hai bình: một bình cực phẩm, một bình thượng phẩm. Chờ biểu ca dùng xong, ta lại đựng thêm mang tới.”
“ Được.” Giọng Phần Tu khô đến mức gần như nghẹn lại.
Cái cảm giác được người ta tùy tiện đưa đan dược như cho kẹo này… rốt cuộc là thế nào?
“Biểu ca, khi nào chúng ta rời đi? Ma Tinh ta gom đủ rồi, thế là kết thúc nhiệm vụ chứ? Ta không muốn tiếp tục làm người hiền nữa đâu.”
“Đã mấy ngày rồi, đệ tử dựa vào quốc của Thanh Vân Tông cơ bản đều tụ tập ở đây cả. Hướng Nhiễm dự định ngày mai dẫn mọi người tiến vào khu trung tâm. Trên đường còn có Võ Tông và Kiếm Tông, ba tông đi cùng.” Phần Tu kể sơ qua chuyện giao dịch với Hướng Nhiễm, Lộ Thiên Sầm và Hoa Mặc.
Tật Vô Ngôn nghe xong chẳng mấy để tâm. Trên người hắn còn mang không ít Khu Ma Tán, hắn không ngán ai cả.
Phần Tu cũng không giấu hắn chuyện Dược Tông tìm đến gây chuyện. Tật Vô Ngôn nghe xong chỉ bĩu môi. Hắn vốn chẳng sợ Dược Tông, càng không đặt bọn họ vào mắt.
Nói thêm vài câu, Phần Tu liền đuổi hắn đi nghỉ, để mai còn lên đường.
Sau một giấc ngủ, khi thấy lại Phần Tu, Tật Vô Ngôn kinh ngạc thốt lên:
“Biểu ca, ngươi thăng cấp rồi sao?”
Hắn cảm nhận được trên người Phần Tu có luồng nguyên lực dao động mạnh hơn hôm qua rất nhiều.
“Ừ.” Chỉ là từ Hóa Khí Cảnh ngũ trọng lên lục trọng mà thôi, Phần Tu cũng chẳng thấy có gì đáng nói.
Tật Vô Ngôn thì lại nghĩ khác. Hắn không biết người khác thăng cấp nhanh hay chậm, chỉ biết so với Phần Tu… hắn đúng là phế nhất trong phế. Tới giờ vẫn giậm chân ở Hóa Khí Cảnh nhất trọng, cả một chút tiến triển cũng không có, khiến hắn tu võ đã khó, ngộ tính cũng thấp.
Ngẩng mặt nhìn Phần Tu, hắn cứng họng không nói nên lời.
[Hay là mình tự luyện ít Tụ Khí Đan nhỉ?]
Giờ hắn đã có thể luyện Tụ Khí Đan rồi. Tự tu luyện thì chẳng tăng cấp được bao nhiêu, nhưng hắn là Luyện Dược Sư — chuyện này có gì làm khó được hắn?
Để khỏi trở thành phế vật hoàn toàn, hắn âm thầm hạ quyết tâm:
Sau này hễ có thời gian là phải luyện nhiều Tụ Khí Đan, ăn như ăn đậu đường, xem thử có kéo nổi cấp bậc của mình lên hay không.
Đây cũng là điều chỉ mình Tật Vô Ngôn dám làm. Hắn vốn không dựa vào võ đạo nên chẳng lo lắng gì. Nhưng việc dùng đan dược để ép tăng cấp sẽ để lại rất nhiều di chứng: tâm cảnh không theo kịp, căn cơ hời hợt, chân đứng không vững. Nghĩ đến đó, Tật Vô Ngôn cũng thấy buồn rầu.
Ra khỏi cửa phòng, hai người nhìn thấy trong thành ai nấy đều chạy ngược xuôi, trông vô cùng bận rộn, nhưng tất cả đều đang hướng về phía cổng thành mà tụ họp.
Khi Tật Vô Ngôn và Phần Tu đến nơi, trước cổng đã tụ tập cả một biển người, liếc mắt một vòng cũng phải hơn ngàn.
Điều khiến Tật Vô Ngôn kinh ngạc nhất là trên tay phải của từng người — bất kể quần áo họ mặc màu gì, kiểu nào — đều hiện lên một dấu vân mây rất rõ. Dấu ấy phản sắc với y phục, nhìn một cái là thấy ngay, vô cùng đặc biệt.