Hiệu quả thần kỳ như vậy, sao có thể không khiến người ta kinh sợ?
Tật Vô Ngôn tuy không quay đầu lại, nhưng từ đầu đến cuối vẫn âm thầm dùng tinh thần lực quan sát từng hành động của bọn họ. Sắc mặt thay đổi của từng người, hắn đều thu hết vào mắt. Chỉ là hắn không hiểu, vì sao mấy người này lại lộ vẻ kinh hoảng đến vậy? Ma khí chẳng phải đã được ép ra ngoài rồi sao? Chẳng lẽ có gì bất thường?
Máu đã ngừng, nguy hiểm tạm thời qua đi. Tuy sắc mặt Cù Đàm vẫn còn rất tái nhợt do mất máu nhiều, nhưng tình trạng đã ổn định, ít nhất là có thể gắng gượng đứng dậy.
Được người dìu đỡ, Cù Đàm chắp tay hướng về phía Tật Vô Ngôn, ôn hòa nói:
“Đa tạ tiểu huynh đệ đã ban thuốc cứu mạng. Tại hạ là Cù Đàm, không biết các hạ xưng hô thế nào?”
Tật Vô Ngôn ngẫm nghĩ một chút, mới chậm rãi trả lời:
“Tật Vô Ngôn.”
Cù Đàm mỉm cười:
“Hôm nay nhận ân cứu giúp, ngày sau tất báo đáp. Hiện giờ chúng ta không tiện nấn ná, xin được cáo từ.”
Cù Đàm vừa dứt lời, xoay người định rời đi thì Nghê Tĩnh lại không cam lòng, thấp giọng gọi:
“Cù Đàm đại ca…”
Cù Đàm lập tức liếc nàng một cái, ánh mắt nghiêm lạnh khiến nàng im bặt. Hắn biết rõ, nếu để nàng mở miệng thêm một câu nữa, chắc chắn sẽ lại nói ra điều gì khiến cả đoàn rơi vào rắc rối.
Nhưng bọn họ còn chưa kịp đi xa, đã bị một nhóm người từ phía sau đuổi tới, vây kín xung quanh.
Đám người kia gồm tám tên, trong đó có hai kẻ tu vi Hóa Khí Cảnh tam trọng, ba tên nhị trọng, ba tên nhất trọng – vừa tới nơi đã lập tức bao vây Cù Đàm và mọi người.
Hồng Cầm tức giận quát lên:
“Tôn Bách! Nhị cấp Ma Tinh chúng ta đã nhường cho ngươi rồi, các ngươi còn muốn gì nữa?”
Tôn Bách cười nhếch mép, ánh mắt tràn đầy tà ý, nói trơ trẽn không chút kiêng dè:
“Muốn gì à? Đương nhiên là giết nam, hiếp nữ.”
Sắc mặt Hồng Cầm và Nghê Tĩnh lập tức trở nên trắng bệch như tờ giấy. Các nàng biết rất rõ, nếu hôm nay không có ai ra tay giúp, nhất định sẽ rơi vào tay lũ súc sinh này. Bọn chúng sẽ giẫm đạp lên phẩm giá của các nàng, biến băng thanh ngọc khiết thành bùn đen nhơ nhớp.
Nghê Tĩnh giận đến run người, ánh mắt đầy căm phẫn liếc về phía hai bóng người đang ngồi trên tảng đá phía xa. Thấy hai người ấy vẫn thờ ơ như không, chẳng có ý định ra tay cứu giúp, nàng bèn cố ý nhìn lộ liễu hơn nữa, chỉ mong có thể thu hút sự chú ý của Tôn Bách, khiến hắn chuyển mục tiêu sang phía họ.
Nếu có thể khiến Tôn Bách nhắm vào hai người kia, vậy thì quá tốt rồi.
Quả nhiên, ánh mắt của Tôn Bách bị nàng dẫn dắt, nhìn thấy hai thân ảnh đang ngồi trên tảng đá cách đó không xa. Trời lúc này đã tối, nếu không nhờ Nghê Tĩnh cố ý dẫn dắt, e rằng bọn họ cũng chẳng phát hiện ra nơi đó còn có người.
“A, không ngờ các ngươi nhanh như vậy đã gọi đồng bọn tới rồi? Tốt, để ta tiện thể giết sạch, đỡ phải phiền phức về sau.” – Tôn Bách cười cuồng ngạo, hướng về hai người kia quát lớn:
“Này! Bên kia! Đừng để ta phải nhắc lại lần hai, lăn ngay lại đây cho ta!”