Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 462

Trước Sau

break
Cho nên, dù Phần Tu không rõ vì sao huyết dịch của Tật Vô Ngôn có thể cứu người, hay tại sao hắn uống Sinh Cơ Linh Dịch lại không cần luyện hóa, hắn cũng không mở miệng chất vấn. Cũng như chuyện Mịch Linh hay Trường Sinh, hắn tin rằng khi nào Tật Vô Ngôn cảm thấy có thể chia sẻ, nhất định sẽ chủ động nói. Bởi vậy, Phần Tu không vội, càng không hỏi, mọi thắc mắc đều âm thầm giữ trong lòng. Chính điều này khiến Tật Vô Ngôn nhẹ nhõm đi rất nhiều, không còn cảm thấy áp lực hay căng thẳng khi ở bên biểu ca.

Trên đoạn đường đồng hành ấy, hai người gần như chưa từng gặp ai khác đồng hành. Dù phát hiện có người ở gần, họ cũng chủ động tránh xa.

Những lúc nghỉ ngơi, Tật Vô Ngôn lại mang lò luyện dược ra, chuyên tâm luyện chế đan dược. Trên người hắn vốn không còn nhiều đan dược dự trữ, trong khi dược liệu lại không thiếu, có thể yên tâm thoải mái tận hưởng niềm vui luyện dược.

Cuối cùng, sau vài ngày miệt mài, trình độ luyện dược của hắn cũng đã tiến bộ vượt bậc, đạt tới cấp ba Luyện Dược Sư.

Ngay lập tức, hắn không chờ nổi mà muốn thử luyện chế đan dược Hoàng cấp tam phẩm — Thanh Ách Đan. Trong lòng hắn vẫn còn nhớ như in giọng điệu trào phúng của Trường Sinh khi nói hắn chưa đủ tư cách luyện loại đan dược này. Để chứng minh bản thân, Tật Vô Ngôn nhất định phải luyện ra Thanh Ách Đan bằng được!

Phương thuốc Thanh Ách Đan, hắn đã sớm ghi nhớ trong đầu. Vận dụng tinh thần lực, hắn tìm kiếm trong túi Càn Khôn một lượt đống dược liệu hỗn độn. Ngoại trừ vị dược liệu khó tìm nhất — Âm La Quỷ Kiểm Cô, còn lại tất cả đều đầy đủ. Không chút do dự, Tật Vô Ngôn nhanh chóng lấy ra một phần dược liệu, bắt đầu luyện chế Thanh Ách Đan.


“Trường Sinh, cho ta một gốc Âm La Quỷ Kiểm Cô, ta muốn luyện chế Thanh Ách Đan.” – Tật Vô Ngôn gọi thầm trong đầu.

“Ngươi cần nhiều như vậy làm gì? Định đầu độc cả bầy ma thú cấp chín sao?” – Trường Sinh cười nhạt.

Y vừa dứt lời, một luồng sáng lóe lên trong Dược Điện, tại khu vực chuyên trồng Âm La Quỷ Kiểm Cô, ngay mép ngoài một gốc cây cao lớn, Trường Sinh khéo léo cắt một mẩu hình tam giác, to cỡ đầu ngón tay cái, rồi tiện tay ném ra khỏi Dược Điện.

Tật Vô Ngôn nhìn mẩu dược liệu nhỏ xíu trong lòng bàn tay mà nghẹn lời… Giờ thì hắn hoàn toàn hiểu tính cách của Trường Sinh — đúng là kết hợp hoàn hảo giữa thần giữ của và lão quỷ keo kiệt!

Hắn nhớ rất rõ, trước đây mình từng bỏ vào Dược Điện cả vài trăm cây Âm La Quỷ Kiểm Cô. Mỗi cây đều cao bằng nửa cánh tay người trưởng thành, thân thì to bằng bắp chân, gốc cây có cái to như cái chậu rửa mặt, thậm chí còn lớn hơn cả cối xay! Nhiều như vậy mà Trường Sinh chỉ cho hắn một miếng bé tẹo... Còn có thể keo kiệt hơn thế được nữa không?

Dường như đoán được Tật Vô Ngôn đang rủa thầm mình trong bụng, Trường Sinh vội vàng lên tiếng giải thích:

“Âm La Quỷ Kiểm Cô là bảo vật hiếm có, có thể lớn đến kích thước thế kia thì càng quý giá vô cùng. Theo ta tính toán, mấy gốc cây đó không bao lâu nữa là có thể tiến hóa, đến lúc đó thứ thu được từ chúng chắc chắn sẽ khiến ngươi mê mẩn. Hơn nữa, chỉ cần không nhổ tận gốc, loại cây này có khả năng tự phục hồi. Cắt nhẹ một chút thì chẳng sao cả.”

Thôi được, Trường Sinh đã nói vậy, Tật Vô Ngôn tạm thời không so đo nữa. Dù sao hắn cũng chỉ cần một ít, nếu Trường Sinh đã cho từng này thì chắc cũng đủ dùng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc