“Không sao nữa, ảo trận đã được giải.” Chu Càn lạnh nhạt lên tiếng, tuy nói thế nhưng ánh mắt vẫn còn đăm chiêu, dường như vẫn đang suy ngẫm điều gì đó.
Lúc này Mục Nhiên mới nhẹ nhõm thở ra, vội vàng cúi người cảm ơn:
“Đa tạ Chu sư thúc đã đích thân tới đây, vãn bối vô cùng cảm kích.”
Chớ nhìn Chu Càn chỉ là Luyện Trận Sư cấp tám, thân phận và vai vế trong Trận Tông lại không hề thấp. Với tuổi tác và địa vị hiện tại, Mục Nhiên gọi một tiếng “sư thúc” là hoàn toàn hợp lễ.
Chu Càn chỉ khẽ phất tay tỏ ý không cần khách sáo, nhưng vẫn tiếp tục chìm trong suy tư. Đúng lúc Mục Nhiên định vào xem tình hình của Bắc Minh Triệt, bỗng nghe Chu Càn cất tiếng:
“Mục Nhiên hiền chất, không biết ngươi có thể cho ta hỏi một chuyện được không?”
Chu Càn đã ra tay cứu Bắc Minh Triệt, nên Mục Nhiên đương nhiên càng thêm kính trọng, lập tức đáp:
“Chu sư thúc xin cứ hỏi, vãn bối biết gì sẽ nói nấy.”
Chu Càn trầm ngâm giây lát rồi hỏi:
“Người đã bày ra loại ảo trận này, hiền chất có biết là ai không?”
Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Mục Nhiên lập tức sa sầm, nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt thoáng hiện tia oán độc:
“Không dám giấu Chu sư thúc, kẻ đó chỉ là một tên hèn mọn đến từ một tiểu quốc cấp thấp. Hắn vốn là một Luyện Dược Sư, không rõ vì sao trong tay lại có được trận bàn. Tên tiểu tử đó vô cùng âm hiểm xảo quyệt, đã giở trò ám toán Bắc Minh sư huynh ta, khiến huynh ấy rơi vào ảo trận.”
Mục Thừa Phong nãy giờ vẫn im lặng, lúc này nghe đến đây ánh mắt hơi động, nhưng vẫn chưa mở miệng.
“Tiểu quốc cấp thấp?” – Chu Càn có chút bất ngờ với câu trả lời. Hắn vốn cho rằng Bắc Minh Triệt chắc là đụng phải một cao thủ trận đạo, nên mới bị rơi vào ảo trận tinh vi đến thế. Không ngờ, người hạ trận lại có thân phận tầm thường đến vậy.
“Không sai.” – Mục Nhiên gật đầu khẳng định.
Chu Càn nhíu mày, chậm rãi nói:
“Dựa theo quan sát của ta, loại ảo trận này ít nhất đã đạt đến trình độ Hoàng giai cao cấp. Đã vậy còn là một loại ảo trận cực kỳ phức tạp và tinh diệu, nếu không có thực lực của Luyện Trận Sư cấp bảy trở lên thì tuyệt đối không thể luyện chế ra. Trận văn phức tạp như vậy, lại tiêu hao tinh thần lực rất lớn, dù là Luyện Trận Sư cao cấp cũng phải mất một hai năm nghiền ngẫm, luyện tập nhiều lần mới có thể bày thành trận pháp như thế. Một kẻ đến từ tiểu quốc thấp kém… sao có thể làm được điều này?”
Chu Càn thật sự không thể lý giải được.
Mục Nhiên cũng đành lắc đầu, đáp:
“Chuyện này vãn bối cũng không rõ. Nhưng ta có thể khẳng định, hắn thực sự là người từ một tiểu quốc cấp thấp. Có lẽ… hắn đã gặp kỳ ngộ nào đó cũng nên.”
Sau khi nghe Chu Càn phân tích, hắn càng cảm thấy Tật Vô Ngôn đúng là rất khó đối phó – có thể bố trí ra loại ảo trận như thế, tuyệt đối không thể xem thường.