Ai cũng biết, một khi Nguyên Đan vỡ nát, con đường tu luyện gần như chấm dứt, chẳng còn hy vọng lần thứ hai tụ đan. Vì lẽ đó mà Thanh Vân Tông mới tuyên bố căn cơ hắn đã phế, trả hắn về lại Phần gia. Hắn vất vả lắm mới tụ kết được Nguyên Đan, vậy mà cuối cùng vẫn tan vỡ. Võ đạo chấm dứt, mọi hy vọng cũng tắt lịm.
Tật Vô Ngôn không rõ trong lòng Phần Tu đang nghĩ gì, chỉ nghe hắn nói mà càng thêm kiên định quyết tâm giúp biểu ca bù đắp năng lượng đã mất.
“Biểu ca, mau hấp thu hết số Nguyên Tinh này đi, tăng thực lực mới là quan trọng nhất. Ta gom số Nguyên Tinh này cũng chỉ là để đưa cho ngươi thôi, bản thân ta không cần đến chúng.”
Tật Vô Ngôn đột nhiên cảm thấy một sự cấp bách mãnh liệt trào dâng – hắn muốn trở thành Luyện Dược Sư cấp ba! Chỉ khi đạt được cấp ba, hắn mới có thể luyện ra Tụ Khí Đan.
Tụ Khí Đan vốn có tác dụng bổ sung nguyên khí, giúp tăng thực lực. Khi không có thiên tài địa bảo hỗ trợ, thì Tụ Khí Đan cùng Nguyên Tinh chính là hai cách hữu hiệu nhất để tăng sức mạnh.
Khoan đã… thiên tài địa bảo?
Tật Vô Ngôn bỗng nhớ ra – chỉ cần là thiên tài địa bảo, bên trong chắc chắn chứa đựng năng lượng. Mà chỉ cần có năng lượng, thì hẳn là có ích cho Phần Tu! Hắn sực nhớ, chẳng phải không lâu trước đây hắn vừa thu được một thiên tài địa bảo hay sao?
Chính là Sinh Cơ Linh Tuyền! Nghe nói thứ này vô cùng quý giá. Hắn từng vô tình ngã vào hồ Sinh Cơ Linh Tuyền trên một đảo nhỏ, uống liền hai ngụm lớn. Lúc đó toàn thân nhẹ bẫng, tinh thần sảng khoái, mỏi mệt tan biến sạch – như vậy cũng đủ để chứng minh, Sinh Cơ Linh Tuyền quả thực chứa năng lượng mạnh mẽ.
Hắn lập tức gọi thầm trong đầu: “Trường Sinh, biểu ca cần một lượng lớn năng lượng. Sinh Cơ Linh Tuyền kia có dùng được không?”
Trường Sinh lúc ấy đang chăm sóc dược liệu trong Dược Điện, vừa nghe thấy Tật Vô Ngôn dám nhòm ngó tới Sinh Cơ Linh Tuyền của mình, lập tức nổi đóa:
“Ngươi đừng có mơ đến việc đụng tới Sinh Cơ Linh Tuyền của ta!”
“Cái đó là của ta! Không ai được đụng vào!”
Khóe miệng Tật Vô Ngôn giật nhẹ, hắn thật sự nghi ngờ không biết Trường Sinh đã sống bao nhiêu năm rồi mà vẫn chẳng có chút chín chắn nào. Cứ như một đứa con nít, nổi nóng vô lý.
Hắn nhấn mạnh: “Thứ nhất, Sinh Cơ Linh Tuyền là của ta, không phải của ngươi; thứ hai, cả Trường Sinh Điện này lẫn ngươi đều là của ta – vậy ngươi nói xem, rốt cuộc ngươi còn cái gì là của riêng mình?”
Trường Sinh tức đến phồng cả mũi, nhưng chẳng phản bác được lời nào, bởi vì... Tật Vô Ngôn nói đúng hoàn toàn.
“Ta chỉ hỏi ngươi một câu thôi: ngoài việc có tác dụng với dược liệu, Sinh Cơ Linh Tuyền có ích gì cho người tu luyện không?” – Tật Vô Ngôn nghiêm túc nhìn hắn, hỏi thẳng.
Trường Sinh bực bội đáp: “Đã có hiệu quả với dược liệu, huống chi là với người? Ngươi nghĩ dược liệu sinh trưởng dễ lắm sao? Có lúc, chỉ một đoạn bằng ngón út thôi mà đã chứa đựng dược tính cực mạnh, đến nỗi võ giả cấp cao cũng không dám dùng trực tiếp – vì sao? Vì sợ dược tính mạnh quá làm thân thể vỡ nát. Dược liệu còn phải kiểm soát kỹ càng như vậy, huống chi là người?”