Cái gọi là “người khác” kia, tất nhiên chính là hai kẻ đang canh cửa như hổ rình mồi – Diễm Linh và Liễu Mộc Phong.
Tật Vô Ngôn gật đầu lia lịa, “Ừ ừ, đúng vậy! Đã vào tay ta rồi thì là của ta!”
Biểu ca nói đúng đến tận tim gan hắn.
Lúc Tật Vô Ngôn mở cửa bước ra, liền chạm mặt ngay Diễm Linh và Liễu Mộc Phong đang đứng chờ ngoài hành lang.
“Vô Ngôn à, tới đây, tới đây, chúng ta tiếp tục bàn cái kế hoạch kiếm tiền kia nhé?” Diễm Linh cười ngọt như đường, giọng nói dỗ dành y hệt đang dỗ trẻ con.
Tật Vô Ngôn xua tay: “Không cần thương lượng nữa, ta đã có kế hoạch kiếm tiền riêng rồi.”
Diễm Linh và Liễu Mộc Phong đồng loạt quay sang nhìn Phần Tu vừa bước ra phía sau hắn, trong lòng giận đến nghiến răng, nhưng lại không dám hé răng phản bác.
“Ngươi không định chia phần cho ta thì cũng được, vậy đưa chỗ dược liệu Diễm Tiêu mang về đây, ta sẽ đem bán lấy Nguyên Tinh,” Diễm Linh tung ra đòn sát thủ.
Tật Vô Ngôn bĩu môi, vờ như không nghe thấy, còn cố tình ngoáy tai một cái, giọng ngang ngược: “Dược liệu nào? Ta thấy dược liệu của ngươi bao giờ đâu? À phải rồi, ngươi nói là Diễm Tiêu mang về chứ gì? Vậy thì tìm Diễm Tiêu mà đòi, hỏi ta làm gì? Né ra, ta còn đang bận.”
“Ngươi…!” Diễm Linh tức đến nghẹn lời, chỉ có thể giương mắt nhìn Tật Vô Ngôn quay lưng bỏ đi.
Liễu Mộc Phong thì bao nhiêu tính toán trong đầu còn chưa kịp nói ra, rốt cuộc đành ngậm ngùi nuốt ngược vào bụng.
Tật Vô Ngôn đúng là mềm mỏng, ngốc nghếch, dễ bắt nạt. Nhưng sau lưng hắn lại là một kẻ tuyệt không đơn giản. Huống hồ, Tật Vô Ngôn lại nghe lời biểu ca răm rắp. Muốn chiếm được chút lợi từ hắn? Khó hơn lên trời!
Bên này, Diễm Tiêu, Ngạo Thần và Hà Quân đã nhịn cười đến suýt nội thương. Nhìn hai người kia vừa bị vả mặt vừa phải cắn răng nuốt giận, đúng là buồn cười không chịu được.
Lúc này trong tay Tật Vô Ngôn đang có rất nhiều dược liệu. Nhân lúc chờ Hoa Khinh Khinh bình phục, hắn lại chui về phòng bắt đầu luyện dược. Ở nơi như Ma Thú Hoang Nguyên này, Khu Ma Tán đúng là bảo vật — dùng một phần, có thể cứu một mạng, mà đem bán ra ngoài, lại có thể đổi lấy cả đống Nguyên Tinh.
Tật Vô Ngôn quyết định sẽ chia thành từng phần nhỏ, rồi bán dần từng đợt.
Ban đầu, Tật Vô Ngôn còn định dùng bình ngọc nhỏ để đựng thuốc, vừa sạch sẽ vừa đẹp mắt, cũng tiện cho việc trang trí mặt tiền khi mang ra bán. Chỉ tiếc, ở vùng Ma Thú Hoang Nguyên này thì thú cốt không thiếu, chứ bình ngọc lại hiếm vô cùng. Không còn cách nào khác, hắn đành gom ít giấy, dùng giấy gói từng phần thuốc bột lại, chia thành từng gói nhỏ gọn gàng, chuẩn bị sẵn sàng để chờ ngày thu bạc lớn.
Trong lúc không ngừng luyện chế Khu Ma Tán, tay nghề luyện dược của Tật Vô Ngôn cũng ngày một nâng cao. Hắn tin rằng chẳng bao lâu nữa, mình có thể đột phá lên cấp ba Luyện Dược Sư.
Lúc Phần Tu đẩy cửa bước vào, liền trông thấy Tật Vô Ngôn đang ngồi bên chiếc bàn nhỏ, tay cầm một cái xẻng ngọc nhỏ, tỉ mỉ xúc từng muỗng thuốc bột từ chiếc mâm lớn bằng ngọc, cẩn thận đổ lên từng tờ giấy trải sẵn trên bàn. Mỗi muỗng thuốc đều được hắn dùng tinh thần lực khống chế chuẩn xác tuyệt đối — mỗi gói vừa đủ cho một người dùng.