Tầm nhìn tối om đột nhiên bừng sáng.
Chín người đồng loạt xuất hiện ở một nơi hoàn toàn xa lạ. Ai nấy đều sững người mất một lúc, rồi trừ Phần Tu ra, gần như tất cả đều vội vã tản ra chỗ khác, ôm bụng nôn thốc nôn tháo.
Tật Vô Ngôn cũng không tránh khỏi, cảm giác ấy còn khó chịu hơn cả say xe, say tàu hay say máy bay.
Hắn nôn khan đến nửa ngày trời, mới thấy cái cảm giác lơ lửng trong bụng từ từ lắng xuống.
[Thì ra… đi qua Truyền Tống Trận lại là cảm giác này!]
"Ta chịu thôi! Đừng có nôn lên người ta chứ!" – Ngạo Thần gầm lên, giọng to vang dội khiến những người khác bật cười.
Chỉ có Hà Quân là mặt mày tối sầm, giận dữ quát: "Tránh xa ta ra, không thì ta phun thẳng vào mặt ngươi bây giờ!"
“Ọe! Ngươi thật là ghê tởm quá đi!” – Ngạo Thần lại rống lên, nôn thêm lần nữa.
Tật Vô Ngôn nhìn đám người kia mà bật cười không nhịn được.
Hắn thì chỉ nôn khan, có nôn ra được gì đâu. Suốt mấy ngày bọn họ mải chạy đường, cơm nước qua loa, chẳng có gì mà phun cả.
Cuối cùng cũng đợi được đến hôm nay. Người của Kim Diễm Quốc ai nấy đều hết sức phấn khích.
“Ngươi ổn chứ?” – Phần Tu bước lại gần, chìa tay kéo Tật Vô Ngôn đứng dậy.
“Không sao, chỉ là lần đầu trải qua Truyền Tống Trận nên có chút chưa quen.” – Tật Vô Ngôn đứng dậy, phủi lại áo quần, sau đó mới nhìn quanh quan sát tình hình.
Vừa liếc mắt một cái, hắn liền sửng sốt.
“Đây… là nơi khảo hạch sao?”
Trước mắt là một vùng đất hoang vu, cỏ dại mọc đầy trên nền đất xám xịt, ánh sáng u ám, tầm mắt nhìn xa cũng chẳng thấy được thứ gì rõ ràng.
Không khí ở đây cực kỳ loãng, bên cạnh đó còn có một luồng năng lượng hắc ám đang xao động mạnh mẽ.
Tật Vô Ngôn cau mày – thứ năng lượng quái lạ này khiến hắn cảm thấy vô cùng khó chịu. Khi bị hấp thụ vào cơ thể, thậm chí tốc độ vận hành nguyên lực cũng chậm lại rõ rệt.
Hiển nhiên, không chỉ mình hắn nhận ra điều bất thường này.
Mọi người đều lục tục tập trung lại, sắc mặt ai cũng nặng nề quan sát xung quanh. Cuối cùng, ánh mắt tất cả đồng loạt hướng về phía Phần Tu.
Ở đây, Phần Tu là người mà họ tin tưởng nhất. Gặp chuyện kỳ quặc thế này, ai nấy đều trông chờ hắn lên tiếng.
"Đi thôi." – Chờ một lúc lâu, Phần Tu chỉ nói đúng hai chữ.
Truyền Tống Trận vốn không thể định sai hướng. Nếu không có sự cố, vậy nơi đây hẳn chính là địa điểm khảo hạch của tông môn. Còn việc vì sao không thấy người nào khác, chỉ có thể lý giải là bọn họ bị truyền tống tới vùng rìa khá hẻo lánh.
Khung cảnh nơi này quái dị đến mức gần như không phù hợp cho con người sinh sống. Mấy người bọn họ đi giữa vùng đất hoang vu ấy, ai nấy đều bất giác trở nên cảnh giác.
Tật Vô Ngôn vừa quan sát xung quanh, vừa tò mò hỏi: "Biểu ca, ngươi có cảm thấy trong không khí ngập tràn một luồng năng lượng tà ác không?"
Những người đi phía sau lập tức dựng tai lên nghe, bởi vì chỉ khi Tật Vô Ngôn hỏi thì Phần Tu mới chịu giải thích rõ ràng từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ. Nhân cơ hội này, họ cũng tranh thủ hóng hớt được chút kiến thức.
"Là ma khí." – Phần Tu đáp.
"Ma khí là gì? Là do ma thú tỏa ra sao?" – Tật Vô Ngôn hỏi tiếp. Hắn từng nghe nói thế giới này tồn tại ma thú. Lúc luyện chế Mê Tâm Trận Kính Trung Thủy Nguyệt, hắn còn dùng đến Ma Tinh của Huyễn Ma Thú – một loài vô cùng hung dữ, thậm chí còn khó đối phó hơn cả yêu thú.