Nhưng chừng nào cánh cổng bí cảnh còn chưa đóng lại, hắn nhất định sẽ không từ bỏ. Hắn nhất định sẽ chờ đến thời khắc cuối cùng. Dù cho đến khi bí cảnh khép lại, người của Kim Diễm Quốc thật sự không ai bước ra, hắn cũng chỉ đành nhận mệnh.
Bên trong bí cảnh, những người của Kim Diễm Quốc sau khi hoàn toàn củng cố tu vi, đều nhìn về phía lối ra, trong mắt tràn đầy quyết tâm.
"Đến giờ rồi, chúng ta cần phải ra ngoài." – Diễm Tiêu nghiêm giọng nói. Hắn nhìn sang Phần Tu, thấy đối phương không có ý định lên tiếng, đành tự mình đứng ra tạm thời làm chủ.
"Ra ngoài lần này, chắc chắn sẽ bị Nam Mạnh Quốc và Sí Diệu Quốc bao vây tấn công. Còn có cả hai người của Dược Tông kia nữa, bọn họ vốn mặt dày vô sỉ, đến cả tam quốc ước định cũng dám coi thường. Dám công khai phá vỡ hiệp ước mà vẫn tự cho là đúng. Chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra chiến đấu."
Diễm Linh nhếch môi cười nhạt, giọng đầy mỉa mai:
“Giết hắn đi cho rồi! Chúng ta đông người như thế, chẳng lẽ lại sợ mấy kẻ đó sao?”
Ngạo Thần vỗ vỗ ngực, giọng nói ồm ồm vang lên:
“Kim Diễm Quốc ta từng phải chịu uất ức, lần này nhất định phải đòi lại cả vốn lẫn lãi!”
Liễu Mộc Phong phe phẩy chiếc quạt xếp trong tay, nở nụ cười phong lưu thoải mái:
“Trận này, chúng ta phải đánh cho ra oai.”
Diễm Linh liếc nhìn Tật Vô Ngôn, nụ cười mang đầy ý xấu:
“Nhóc con, mục tiêu của bọn chúng chính là ngươi đấy, cẩn thận một chút, ngàn vạn lần đừng để bị bắt cóc mang đi nha.”
Tật Vô Ngôn tràn đầy hắc tuyến trên trán, hắn thật sự muốn hỏi Diễm Linh một câu — rốt cuộc y có bao nhiêu biệt danh dành cho mình? Nào là “phế sài”, “keo kiệt quỷ”, giờ lại thêm “nhóc con”… không lẽ sau này còn thêm bao nhiêu kiểu gọi trời ơi đất hỡi nữa?
Mọi người trong Kim Diễm Quốc đều ngầm hiểu mà không ai nhắc đến chuyện “Sinh Cơ Linh Tuyền”. Như thể chưa từng nghe tới nó, càng không quan tâm nó hiện đang nằm trong tay ai. Đối với họ, việc Tật Vô Ngôn chịu chia cho mỗi người một viên cực phẩm Tụ Khí Đan đã là đại ân khó quên. Nếu không có viên đan dược đó, cả nhóm tuyệt đối không thể đồng loạt thuận lợi bước vào Hóa Khí Cảnh. Ân tình này, bọn họ đều ghi tạc trong lòng.
“Chúng ta cần lên kế hoạch trước,” Diễm Tiêu trầm giọng nói. “Khi ra ngoài đụng độ, phải biết đối phó thế nào cho ổn thỏa.”
“Phần huynh, theo ngươi thì bên bọn chúng, ai là kẻ khó chơi nhất?” – Diễm Tiêu nhìn về phía Phần Tu.
“Bắc Minh.” – Phần Tu đáp gọn.
Hắn không biết rõ tên của Bắc Minh Triệt, nhưng từng nghe có kẻ gọi hắn là “Bắc Minh sư huynh”, họ Bắc Minh là điều chắc chắn.
Diễm Tiêu gật đầu. Trong số bọn họ, Phần Tu là người có thực lực mạnh nhất, nếu hắn cho rằng “Bắc Minh sư huynh” là đối thủ khó nhằn nhất, vậy chắc chắn không sai.
“Vậy thì chúng ta sẽ tập trung lực lượng đối phó hắn. Phần huynh, ta và Diễm Linh sẽ phối hợp với ngươi đánh Bắc Minh. Còn Tật Vô Ngôn, ngươi lo đối phó họ Mục. Những người còn lại chia nhau giải quyết các đối thủ khác. Ý kiến thế nào?” – Diễm Tiêu quay sang hỏi mọi người.
Tất cả đều gật đầu đồng thuận, không ai phản đối.
Sau khi thống nhất kế hoạch, cả nhóm nhanh chóng hướng về phía lối ra của bí cảnh, thân ảnh xẹt qua không trung như những tia chớp.