Phần Tu chỉ lặng lẽ nhìn hắn, thấy bộ dạng hớn hở ấy thì khóe miệng cũng không kìm được mà cong lên một chút.
Hết cơn phấn khích, Tật Vô Ngôn liền chạy đến trước mặt Phần Tu, lấy ra hai viên cực phẩm Tụ Khí Đan cuối cùng, đưa tới:
“Biểu ca, cái này cho ngươi. Tuy hai viên đan dược chẳng thấm vào đâu so với lượng nguyên khí khổng lồ mà ngươi cần, nhưng góp gió thành bão mà, rồi cũng sẽ tích đủ một ngày thôi.”
Phần Tu không từ chối tấm lòng của hắn, nhận lấy đan dược rồi bỏ vào miệng.
Hắn chỉ hơi nhắm mắt lại, vận chuyển nguyên khí trong cơ thể, đan dược vừa đến được huyệt vị đầu tiên thì lập tức bị hút sạch, như thể một giọt nước rơi vào biển cả, chẳng để lại chút dấu vết nào.
Tật Vô Ngôn nhìn Phần Tu chỉ nhắm mắt trong chớp mắt rồi mở ra như chưa từng có gì xảy ra, không nhịn được mà nuốt nước bọt.
[720 huyệt vị chứa nguyên lực… đúng là cái động không đáy!]
“À đúng rồi, biểu ca, bây giờ thực lực của ngươi đã đạt tới mức nào rồi? Ta cảm thấy nguyên khí quanh người ngươi mạnh hơn trước nhiều.” – Tật Vô Ngôn hỏi.
Đối với Tật Vô Ngôn, Phần Tu không giấu giếm:
“Hóa Khí Cảnh tứ trọng, trung kỳ.”
Tật Vô Ngôn cười nói:
“Biểu ca quả nhiên lợi hại.”
Phần Tu không đáp, chỉ xoa đầu hắn một cái, trong lòng có chút ấm áp và tự hào.
“Tu luyện đi, tranh thủ củng cố thực lực.” – Phần Tu nhắc nhở.
“Vâng.” – Tật Vô Ngôn đáp, rồi liền ngồi xếp bằng bên cạnh hắn, nhắm mắt lại, bắt đầu tu luyện, hấp thu nguyên khí nồng đậm giữa trời đất.
Chốn sâu trong sơn cốc dần trở nên yên tĩnh. Chín bóng người đều ngồi xếp bằng, toàn tâm toàn ý tu luyện, không hề để tâm đến tình hình bên ngoài, nơi mà người của Nam Mạnh Quốc và Sí Diệu Quốc đang lật tung toàn bộ bí cảnh để truy tìm họ.
Người của Sí Diệu Quốc và Nam Mạnh Quốc vốn đã muốn báo thù, nay càng thêm phẫn nộ vì không đoạt được năng lượng từ Thiên Nguyên Trì. Bọn chúng nhất quyết không để cho người của Kim Diễm Quốc rời đi, bằng mọi giá phải giữ họ lại trong bí cảnh này.
Sự tự tin của chúng phần lớn đến từ Bắc Minh Triệt và Mục Nhiên.
Tinh thần lực của Mục Nhiên thực ra kém hơn Tật Vô Ngôn, nhưng y tuyệt nhiên không chịu thừa nhận điều đó. Làm sao một kẻ đến từ tiểu quốc hạ cấp lại có thể vượt trội mình về tinh thần lực được?
Còn Bắc Minh Triệt thì đúng là có thực lực mạnh mẽ thật sự. Trận giao đấu trước đó với Tật Vô Ngôn, hắn bị ép lui chỉ vì bị đánh úp bất ngờ. Nếu tái đấu, Tật Vô Ngôn chắc chắn không có phần thắng — trừ phi hắn một lần nữa dùng đến lực lượng của trận pháp.
Người của Sí Diệu Quốc và Nam Mạnh Quốc như phát cuồng, lục tung toàn bộ bí cảnh để truy lùng tung tích người của Kim Diễm Quốc. Vì muốn báo thù, bọn họ thậm chí đánh đổi cả thời gian tu luyện quý giá. Dù có người từng muốn mượn cơ hội này hấp thu nguyên khí dồi dào trong bí cảnh để tăng tu vi, thậm chí có khả năng đột phá vào Hóa Khí Cảnh, nhưng tất cả đều bị Mục Nhiên lôi đi tìm người. Hắn hạ lệnh cứng rắn, bằng mọi giá phải lôi được toàn bộ người của Kim Diễm Quốc ra ngoài ánh sáng.
Thế nhưng, ngày nối ngày trôi qua trong bí cảnh, họ gần như đã lật tung từng ngóc ngách, vẫn chẳng thấy bóng dáng ai cả.