“Luyện Chế Sư cực kỳ hiếm, lại được người ta săn đón đến mức ngươi chắc cũng từng nghe qua. Đồ dùng cho Luyện Chế Sư không món nào là rẻ, lại còn khó tìm. Ngay cả ngọc giản, ở Phượng Linh Thành cũng không dễ gì mua được.”
Lúc này Tật Vô Ngôn mới kịp phản ứng — vừa rồi hắn vô tình để lộ chuyện mình có tinh thần lực.
Thấy gương mặt ngây ra của Tật Vô Ngôn, Phần Tu khẽ thở dài một tiếng trong lòng, có phần bất đắc dĩ.
“Khụ...” Thật là lúng túng. Muốn học hỏi một chút thứ cao thâm, ai ngờ mới mở miệng đã tự khai ra bí mật của mình. Cổ nhân đúng là ai cũng trầm ổn, giỏi giấu, đấu đá thành thạo cả... Tật Vô Ngôn vội vàng làm bộ bình tĩnh, nói:
“Ừm, cái đó ta biết. Vậy thì đi xem thử có tìm được chỗ bán không.”
“Được.” Phần Tu khẽ gật đầu, theo bước Tật Vô Ngôn rảo bước rời đi.
Chuyện của Tật Vô Ngôn, Phần Tu từng nghe Đỗ Nguyệt Dung nhắc qua. Nghĩ đến đây, hắn đoán rằng nhà họ Tật hẳn là không hề biết Vô Ngôn sở hữu tinh thần lực, nếu không đã chẳng đến mức ép hắn rời khỏi Tật gia.
Nếu Tật Vô Ngôn có thiên phú phù hợp với yêu cầu của một Luyện Chế Sư, thì tương lai chắc chắn không thể lường trước nổi. Dù gì thì, ngay cả trong toàn bộ Kim Diễm Quốc, số lượng Luyện Chế Sư cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Nếu nhà họ Tật biết được mình đã đuổi đi một người có tiềm năng trở thành Luyện Chế Sư… chắc chắn sẽ hối hận đến mức không kịp trở tay.
Thiếu nữ vẫn đứng từ xa dõi theo hai người họ, cuối cùng cũng lấy hết can đảm, bước tới gần.
Chưa kịp mở lời, nàng đã nở nụ cười ngọt ngào, dịu dàng gọi một tiếng:
“Biểu ca.”
Nghe tiếng “biểu ca” kia, trong lòng Tật Vô Ngôn không khỏi giật mình, ánh mắt đầy vẻ trêu ghẹo nhìn sang Phần Tu. [Tuổi còn nhỏ mà biểu đệ, biểu muội cũng không ít nhỉ.]
Người vừa tới là cháu gái của Nhị trưởng lão, tên gọi Phần Linh. Tuy gọi Phần Tu là biểu ca, nhưng huyết thống giữa hai người thật ra rất xa. Gia tộc lớn vốn là như vậy, trong cùng một thế hệ có rất nhiều người xưng hô biểu ca biểu muội, tuy cùng tộc nhưng thật sự có quan hệ huyết thống gần thì không nhiều. Thế nên việc thông hôn trong gia tộc cũng là chuyện thường tình.
Tật Vô Ngôn cứ ngỡ với một biểu muội xinh đẹp như vậy đến tìm, Phần Tu chắc cũng sẽ trò chuyện đôi câu. Thế nhưng ngược lại, Phần Tu chỉ lạnh nhạt “Ừm” một tiếng, rồi im bặt, không nói gì thêm.
Tật Vô Ngôn nhìn thiếu nữ vài lần, lại liếc sang gương mặt điển trai không cảm xúc của Phần Tu, như thể đã hiểu ra điều gì đó.
Phần Linh dường như không nhận ra sự hờ hững kia, vẫn tỏ vẻ thân mật tiến lại gần hơn, mỉm cười hỏi:
“Biểu ca định đi đâu vậy?”
“Ra ngoài.” Phần Tu chỉ lạnh nhạt đáp hai chữ.
Phần Linh lập tức reo lên:
“Vậy biểu ca cho Linh Nhi đi cùng nhé? Lâu rồi ta cũng chưa được ra ngoài.”
Tật Vô Ngôn quay sang nhìn Phần Tu. Lần ra ngoài này mục đích là tìm ngọc giản. Nếu chỉ với một ngọc giản mà Phần Tu đã đoán ra hắn có tinh thần lực, thì người khác cũng có thể nhận ra điều đó. Về sau cần phải cẩn trọng hơn mới được. Thế đạo hiểm ác, bản thân lại quá yếu, chỉ sơ ý một chút thôi là có thể bị bóp chết như một con sâu.