“Ta hỏi ngươi, tên Tật Vô Ngôn kia thật sự là người của Kim Diễm Quốc sao?”
“Ừm... chắc là không sai đâu.” Nam Hồng cẩn thận đáp, thấy Mục Nhiên đã mất vui nên càng phải dè dặt.
“Phần Tu là người Phần gia ở Phượng Linh thành của Kim Diễm Quốc, hắn gọi Phần Tu là ‘biểu ca’, rõ ràng là có quan hệ họ hàng. Nếu vậy thì tất nhiên hắn cũng đến từ Kim Diễm Quốc rồi.”
Mục Nhiên nhíu mày, trầm ngâm suy nghĩ.
Lý ra, thông tin về Sinh Cơ Linh Tuyền trong bí cảnh này vốn được giữ kín, đến cả Dược Tông cũng phải mất bao năm mới xác định được vị trí. Thanh Vân Tông làm sao có thể biết? Huống hồ, dù cho Thanh Vân Tông có ý định phái người tới đây, cũng không thể nào lại phái một kẻ vô danh tiểu tốt, ngay cả Dược Tông còn chưa từng nghe đến như thế này được.
Sau một lúc trầm ngâm, Mục Nhiên dần gạt bỏ nghi ngờ về thân phận Tật Vô Ngôn, tin rằng hắn thật sự là người đến từ Kim Diễm Quốc.
Hắn hỏi tiếp:
“Ngươi có chắc, hắn thật là Luyện Dược Sư không?”
“Cái này…” Nam Hồng thoáng do dự, rồi đáp:
“Lúc trước hắn chẳng phải đã lấy đan dược ra cứu người sao? Hơn nữa, chính miệng hắn cũng thừa nhận mình là Luyện Dược Sư. Nếu không phải thật, làm sao hắn có thể dễ dàng lấy ra hai loại đan dược được? Với người của Kim Diễm Quốc mà nói, chuyện đó là vô cùng khó.”
Nhắc đến chuyện hắn lấy đan dược cứu người, Nam Hồng lại không khỏi sinh lòng oán thầm.
Tật Vô Ngôn vừa xuất hiện đã lập tức cho đan dược cứu chữa đồng bạn bị thương. Còn bọn họ thì sao? Hắn đã nhấn mạnh với Mục Nhiên rằng bên Nam Mạnh Quốc có người trọng thương, vậy mà Mục Nhiên chẳng buồn đoái hoài tới. Chớ nói đến chuyện cho đan dược, đến cả liếc mắt nhìn một cái cũng không.
Giờ thì người bị Liệt Sơn Ma Vượn Vương đánh trúng chính diện kia đã chết rồi.
Vết thương quá nặng, không được cứu chữa kịp thời, nên đã bỏ mạng.
Có lẽ, trong mắt Mục Nhiên, những kẻ như bọn họ vốn không xứng được hắn cứu? Ngay cả tư cách nhận một viên đan dược cũng không có.
Mục Nhiên khẽ gật đầu, hiển nhiên hiểu rõ ẩn ý trong lời Nam Hồng.
Chẳng cần bàn tới chuyện một tiểu quốc cấp thấp như Kim Diễm Quốc có đan dược hay không, hoặc đan dược có phẩm cấp ra sao.
Ngay cả ở Dược Tông, số người thật sự được sử dụng đan dược cũng chỉ là một phần nhỏ những đệ tử được tông môn coi trọng. Còn đại đa số, vẫn chẳng thể chạm tay đến tài nguyên quý giá ấy.
Trước giờ, cách tu luyện hoặc chữa thương mà đa số người dùng thường là... ăn thẳng dược liệu.
Cách này đối với dược liệu mà nói, thật sự là một sự lãng phí lớn.
Một gốc dược liệu, nếu luyện hóa được ba phần dược tính đã là khá lắm rồi, phần còn lại hầu như đều bị lãng phí.
Chính vì thế, hễ ai có chút năng lực, khi có được một gốc dược liệu quý, đều sẽ tìm mọi cách nhờ Luyện Dược Sư luyện thành đan dược. Làm vậy không chỉ giúp loại bỏ phần lớn tạp chất, mà còn phát huy tối đa dược tính, giúp cơ thể hấp thụ được nhiều nhất.
Nhưng… tài nguyên của Luyện Dược Sư là có hạn, làm gì có bao nhiêu người thật sự được hưởng đãi ngộ ấy?
Phần lớn vẫn phải sống trong thời kỳ "ăn dược liệu sống", cứ hái rồi ăn thẳng, chẳng mấy ai được dùng đan dược thật sự.
Nhất là ở những tiểu quốc cấp thấp như Kim Diễm Quốc, chuyện có thể hào phóng lấy ra đan dược cứu người gần như là không tưởng.