Ngay lúc Diễm Linh còn đang phẫn nộ, bên kia, Ngạo Thần và Liễu Mộc Phong cũng bị tấn công. Lần này là va chạm trực diện bằng tinh thần lực. Ngạo Thần bị chấn lui mấy bước, sắc mặt tái nhợt. Còn Liễu Mộc Phong thì lập tức mở cây quạt xếp vẫn mang theo bên người bao năm, dùng nó chắn lại luồng tinh thần lực đang đâm tới.
Về khả năng khống chế tinh thần lực, Mục Nhiên còn vượt xa Tật Vô Ngôn. Tật Vô Ngôn tuy tinh thần lực mạnh mẽ, hùng hậu, nhưng lại không biết cách tận dụng, chỉ biết dùng sức mạnh thô như trâu điên mà húc bay đối thủ. Giống như lần trước ở gia tộc Phần thị, Phần Uyển bị hắn đánh văng như thể bị tường đè, trông vô cùng thảm hại.
“Ồ? Không ngờ cái quốc gia nhỏ bé như Kim Diễm Quốc, vậy mà trong tay lại có cả pháp khí. Dù chỉ là hạ phẩm, nhưng so với không có thì vẫn tốt hơn nhiều.” Mục Nhiên cất tiếng, ánh mắt dừng lại trên cây quạt xếp trong tay Liễu Mộc Phong.
Liễu Mộc Phong lập tức cảnh giác, chăm chú nhìn thiếu niên kia. Cây quạt xếp này vốn là pháp khí, ngoài trưởng bối trong gia tộc ra thì gần như không ai biết đến. Đó là món đồ được gia tộc bỏ một khoản lớn mua từ nhà đấu giá, để lại cho hắn phòng thân. Không ngờ vừa mới ra tay đã để lộ bí mật của cây quạt, đúng là đệ tử Dược Tông, quả nhiên kiến thức hơn người.
Thấy Mục Nhiên vừa ra tay đã liên tiếp đánh trúng ba người, trong đó hai người bị thương, một người phải dùng đến pháp khí mới miễn cưỡng chống đỡ được, chiến tích ấy quả thật xứng đáng với thân phận đệ tử nội môn của Dược Tông. Huống chi, Mục Nhiên vốn còn là một Luyện Dược Sư không giỏi chiến đấu.
Bên phía Sí Diệu Quốc, vừa thấy đối phương ra tay sắc bén như thế liền cảm thấy bất an. Ai nấy đều âm thầm quan sát biến chuyển tình hình. Nếu tình thế chuyển biến xấu, cho dù phải bỏ lại Nguyên Trì hôm nay, bọn họ cũng phải ưu tiên giữ mạng trước đã.
Ánh mắt Mục Nhiên quét qua đám người Kim Diễm Quốc, nhàn nhạt cất lời:
“Thật khiến người ta bất ngờ, Kim Diễm Quốc không chỉ có pháp khí, lại còn có tu sĩ đạt đến Hóa Khí Cảnh. Vậy chẳng lẽ... ngay cả Luyện Chế Sư cũng có nốt sao?”
Lời hắn nói rõ ràng mang theo ý mỉa mai. Một tiểu quốc như Kim Diễm Quốc, làm gì có khả năng xuất hiện Luyện Chế Sư?
Bắc Minh Triệt đưa mắt lạnh lùng quét qua, nói gọn lỏn:
“Còn thiếu hai người.”
Trước khi tiến vào bí cảnh, hắn từng chú ý tới đội ngũ Kim Diễm Quốc, khi đó rõ ràng có chín người, giờ chỉ còn bảy. Hai người kia biến đâu mất rồi?
Mục Nhiên lập tức nhận ra, sư huynh Bắc Minh còn chú ý đến Kim Diễm Quốc nhiều hơn cả Sí Diệu Quốc. Chẳng lẽ trong đó có điều gì đáng ngờ?
Nam Hồng lên tiếng:
“Còn hai người vẫn chưa lên, hình như đang ở dưới đáy ao. Ta thấy bọn họ chìm xuống rồi.”
“Gọi họ lên đây.” – Bắc Minh Triệt trầm giọng ra lệnh.
“Dạ!” – Nam Hồng như chó săn được lệnh, lập tức lao vút đi.
Đôi mắt Mục Nhiên sáng lên, khẽ bước tới gần, hạ giọng hỏi:
“Sư huynh, chẳng lẽ người lấy được Sinh Cơ Linh Tuyền... chính là người của Kim Diễm Quốc?”
Ngay cả chính hắn nói ra câu đó cũng cảm thấy khó tin. Trong sơn động ấy có một con yêu thú cấp năm canh giữ, người Kim Diễm Quốc làm sao có bản lĩnh đoạt được Sinh Cơ Linh Tuyền từ tay Thứ Độc Tích Mãng? Điều đó... có khả năng sao?