Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 37

Trước Sau

break
Tật Vô Ngôn: “…”

Vậy ngươi nói bao nhiêu nãy giờ chẳng phải đều là nói suông sao? Ý ngươi là ta phải tu đến cấp độ chưa ai từng chạm tới mới có thể giúp Phần Tu? Lúc đó thì cũng quá muộn rồi còn gì?

Mịch Linh sau câu ấy thì im lặng không nói thêm lời nào.

Tật Vô Ngôn đột nhiên nhớ ra trước đây Mịch Linh từng nói: nhờ hắn tạm thời áp chế được đạo cổ trận kia nên Phần Tu mới có thể tỉnh lại từ trong Khóa Thần Trận.

Nghĩ đến đây, trong lòng hắn chợt bừng lên tia hi vọng, vội hỏi:

“Ngươi nếu có thể tạm thời áp chế cổ trận kia, vậy có nghĩa là… ngươi cũng có thể giúp áp chế lâu dài đúng không?”

Giọng Mịch Linh vang lên, có chút cao ngạo:

“Ngươi muốn nhờ ta ra tay?”

“Ừ ừ ừ!” – Tật Vô Ngôn gật đầu như gà mổ thóc, sợ mình chậm nửa nhịp là Mịch Linh sẽ đổi ý.

Mịch Linh cười nhạt, giọng điệu lười biếng:

“Muốn ta giúp cũng không phải là không thể... nhưng phải dùng tích phân giá trị để đổi.”

Vừa nghe đến “tích phân”, Tật Vô Ngôn liền căng thẳng tột độ:

“Nhiều… nhiều bao nhiêu?”

Mịch Linh suy nghĩ một chút rồi đáp:

“Thông thường, mời ta ra tay một lần ít nhất cũng phải 100 điểm tích phân. Nhưng nể tình hiện tại ngươi nghèo rớt mồng tơi, chỉ có vỏn vẹn 90 điểm, ta… miễn cưỡng giúp một lần vậy.”

“…”

Tật Vô Ngôn câm nín, trong lòng như sét đánh ngang tai.

Một lần ra tay mà đòi hẳn 100 điểm tích phân?

90 điểm mà còn bảo là miễn cưỡng?

Vậy chẳng phải toàn bộ tích phân của hắn, vừa tích góp được chút ít, nay đã bị vét sạch rồi sao?


“Đinh! Đổi lấy một lần Tế Linh ra tay, cần 90 điểm tích phân. Người chơi có xác nhận đổi không?”

“ Đổi.”

Tật Vô Ngôn cắn răng nói, lòng đau như cắt. Giờ phút này hắn cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.

“Đinh! Đổi thành công. Tế Linh ra tay một lần.”

Giọng Mịch Linh lại vang lên:

“Nói rõ trước, ta chỉ có thể áp chế đạo cổ trận trong cơ thể hắn, khiến nó từ trận sống hóa thành trận chết, không còn tiếp tục cắn nuốt nguyên lực và sinh cơ của Phần Tu nữa. Còn việc khôi phục tu vi và căn cốt, vẫn phải dựa vào chính ngươi. Có thể hồi phục được bao nhiêu, đều tùy vào bản lĩnh của ngươi.”

“A? Không phải chỉ cần áp chế được cổ trận kia thì Phần Tu sẽ hồi phục sao?”

Tật Vô Ngôn sững người, mở to mắt. Hắn đã tiêu tốn tận 90 điểm tích phân, vậy mà đây không phải là một cuộc giao dịch trừ tận gốc, không còn hậu họa?

“Ngươi nghĩ đơn giản quá rồi.” – Mịch Linh lạnh nhạt đáp.

“Cổ trận đó hiện giờ đã sống ký sinh trong cơ thể hắn, cắn nát toàn bộ kinh mạch, xương cốt, lại không ngừng nuốt lấy nguyên lực và sinh khí. Những năm qua, tu vi của hắn không phải không tiến bộ, mà là toàn bộ nguyên lực tu luyện ra đều bị cổ trận hấp thu. Vì vậy mới mãi dừng lại ở Luyện Thể Cảnh tầng ba, không thể tiến thêm. Nếu không nhờ dược liệu duy trì sinh mệnh, e rằng sinh cơ đã sớm bị hút cạn rồi.”

Tật Vô Ngôn nghi hoặc:

“Nếu cổ trận kia đã tham lam như vậy, sao không nuốt trọn toàn bộ tu vi của hắn? Còn cố tình để hắn giữ ở Luyện Thể Cảnh tầng ba làm gì?”

Với mức độ bá đạo như thế, ngay cả tu vi Ngưng Đan Cảnh sơ kỳ cũng có thể bị nuốt không nương tay, huống hồ là Luyện Thể Cảnh tầng ba?

“Điểm này ta cũng cảm thấy khó hiểu.” – Mịch Linh đáp – “Cụ thể như thế nào, phải để ta quan sát lại cổ trận trong cơ thể hắn mới có thể nói rõ được.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc