Nghĩ đoạn, thân hình Phần Tu khẽ động, lập tức lao thẳng về phía Ma Vượn Vương.
Nam Hồng và Sí Mẫn lúc này đang đối phó với đám Ma Vượn, nhưng ánh mắt vẫn không rời tình hình xung quanh, đề phòng kẻ nào đó phá vòng vây của Ma Vượn, lao thẳng vào sơn cốc. Bởi nơi này chính là Thiên Nguyên Trì – bảo địa trong bí cảnh – bọn họ làm sao có thể không dè chừng? Nếu để người ngoài đoạt tiên cơ, tiến vào sơn cốc trước, thì còn đâu cơ hội tranh lấy phần lớn Thiên Nguyên Trì?
Ai cũng biết, Thiên Nguyên Trì càng rộng, năng lượng chứa trong đó càng lớn. Nhưng người đến đây lại quá nhiều, mỗi người chia một phần thì chẳng còn lại bao nhiêu. Cho nên ai nấy đều liều mạng, chỉ mong cướp lấy phần lớn nhất cho riêng mình.
Bỗng nhiên, một bóng người lao vút vào sâu trong sơn cốc với tốc độ cực nhanh khiến tất cả đều kinh hoàng thất sắc.
“Chặn hắn lại!” – Nam Hồng lập tức phản ứng. Thế nhưng lúc này hắn đang bị hai con Liệt Sơn Ma Vượn quấn lấy, không cách nào thoát thân, chỉ đành ra lệnh cho người khác ra tay ngăn cản.
Sí Mẫn cũng lớn tiếng quát: “Kiều Nhượng, Ninh Phi, mau giết tên kia!”
Kiều Nhượng và Ninh Phi vừa ngẩng đầu lên đã thấy một bóng người như tia chớp bay vút vào trong. Tốc độ nhanh đến mức khiến cả hai đều âm thầm chấn động.
Không kịp nghĩ ngợi nhiều, cả hai gần như theo phản xạ lập tức đuổi theo. Huống hồ, Sí Mẫn vừa rồi cũng đã ra lệnh.
Phần Tu khi ấy vừa áp sát được Liệt Sơn Ma Vượn Vương thì ngay lập tức bị nó tung một quyền như sấm sét, tựa như chiếc thiết chùy giáng thẳng xuống từ sườn núi. Tốc độ và lực đạo quá mức kinh người – không hổ là yêu thú có sức mạnh ngang với tu sĩ Ngưng Đan Cảnh!
Ba người vừa đuổi tới gần cũng kịp thấy cảnh ấy. Thân ảnh to lớn của Ma Vượn Vương tung cú đấm thẳng vào bóng người phía trước. Trong lòng bọn họ lập tức mừng rỡ: nếu cú đấm ấy trúng, dù không chết thì cũng trọng thương, khỏi cần bọn họ phải động thủ.
Nhưng điều không ai ngờ được đã xảy ra – nắm đấm ấy… lại xuyên thẳng qua thân ảnh kia.
“Là tàn ảnh?” – Cả ba đồng thanh thốt lên. Nhưng lúc này, cú đấm mang theo uy lực kinh người ấy đã ập tới phía họ!
Thân ảnh mà Liệt Sơn Ma Vượn Vương tưởng là Phần Tu giờ đây chỉ là một làn khói mỏng đang dần tan biến trong không khí. Còn bản thể của Phần Tu đã sớm vòng sang một bên, xuất hiện sát ngay cạnh Ma Vượn Vương.
“A!”
“Cẩn thận… A!”
Hai tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Cú đấm của Ma Vượn Vương chẳng đánh trúng mục tiêu nào, thân thể khổng lồ không dừng được, lao thẳng về phía trước – nơi đúng lúc ba người kia đang xông đến. Nắm đấm vẫn giữ nguyên uy thế, đập thẳng vào kẻ đi đầu. Ngực người đó lập tức lõm xuống như bị đè bởi đá tảng, một ngụm máu tươi phun ra cùng với nội tạng, văng tung tóe.
Kẻ xui xẻo ấy chính là người của Nam Mạnh Quốc – kẻ đầu tiên phản ứng và lao lên, giờ bị đánh bay như một bao tải rách, sống chết chưa rõ.
Kiều Nhượng và Ninh Phi theo sát phía sau cũng không thoát khỏi tai ương. Sau cú đấm đầu tiên, Ma Vượn Vương lại liên tiếp tung ra hai quyền nữa. Cả hai người dù đã bước vào Hóa Khí Cảnh, nhưng tốc độ và lực đạo ấy quá mức vượt trội. Không kịp né tránh, họ chỉ có thể cố gắng vận khí đỡ đòn. Kết quả – đã rõ ngay từ khoảnh khắc đó.