Chính nhờ vậy mà Kim Diễm Quốc mới có cơ hội chuyển mình, trở thành quốc gia phụ thuộc của một đại tông môn, từ đó về sau cũng có chỗ dựa vững chắc.
Năm tiếp theo, người của Thanh Vân Tông lại một lần nữa tới Phượng Linh thành, mang theo thiếu niên mười bốn tuổi năm ấy – Phần Tu – về tông môn để bồi dưỡng. Sự kiện đó năm đó đã khiến cả Kim Diễm Quốc chấn động.
Sau đó, trong một lần Thanh Vân Tông tổ chức tuyển chọn, Phượng Linh thành lại tiếp tục được chọn thêm hai người nữa, lần này là con cháu ưu tú nhất của Tật gia và Mộc gia.
Tựa như tất cả thiên tài trong Kim Diễm Quốc đều quy tụ về Phượng Linh thành. Tính ra tổng cộng có bốn tu giả trẻ tuổi được Thanh Vân Tông lựa chọn, toàn bộ đều xuất thân từ Phượng Linh thành, ngay cả hoàng thất cũng không giành được một suất.
Cũng bởi nguyên nhân đó, Phượng Linh thành nhanh chóng trở thành thành trì náo nhiệt bậc nhất cả nước. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, nơi này đã thu hút vô số người đổ về, ai ai cũng mang hy vọng: chỉ cần bám trụ được ở đây, biết đâu sẽ có vận may đổi đời, giống như ba đại thế gia kia mà bồi dưỡng ra được con cháu được tông môn để mắt tới.
Kỳ khảo hạch cuối năm của gia tộc là cơ hội để các thế gia giao lưu, đồng thời cũng là dịp để xem xét thành quả tu luyện của lớp trẻ. Chỉ cần nhìn vào thành tích của khảo hạch là có thể đoán được ai có tiền đồ ra sao. Trong ngày diễn ra khảo hạch, gia tộc sẽ mời đại diện các thế gia khác đến quan sát, thậm chí hoàng thất cũng cử người tham dự, có thể nói là long trọng vô cùng.
Trừ phi trong tộc xuất hiện người có thiên phú xuất chúng như Phần Tu hay Phần Ương – chưa đến mười tám tuổi đã được tông môn tuyển chọn – còn không, thì muốn nổi bật, nhất định phải chứng minh bản thân trong kỳ khảo hạch.
Dưới tình cảnh có nhiều khách quý tụ hội như vậy, bất kỳ chuyện mất mặt nào xảy ra trong nội bộ cũng đều bị phóng đại. Là một đại gia tộc đã truyền thừa suốt mấy trăm năm, Phần gia tuyệt đối không cho phép để xảy ra tình huống như thế.
Ngay cả đại trưởng lão – người vẫn luôn giữ thái độ trung lập – lúc này cũng bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ.
Nhị trưởng lão cười nhẹ, lên tiếng:
“Chi bằng, trước kỳ khảo hạch chính thức một tháng, chúng ta tổ chức một buổi đánh giá sơ bộ. Nếu đến lúc đó…”
Ông ta quay đầu nhìn về phía Phần Tu đang đứng dưới đài, nói tiếp:
“Nếu đến khi ấy Phần Tu vẫn chưa khôi phục được thực lực, vậy thì ta đề nghị – nên cân nhắc đổi lại người được chọn kế nhiệm tộc trưởng. Làm vậy, đến lúc đối diện trước mặt hoàng thất cùng các thế gia, cũng đỡ phải khó xử.”
“Huống chi còn có Phần Ương đang ở trong tông môn làm chỗ dựa, biết đâu kỳ tuyển chọn năm nay của Thanh Vân Tông, Phần gia ta lại có thêm một, hai người được đưa vào tu luyện cũng không chừng. Chư vị trưởng lão thấy thế nào?”