“Không sai.”
Tật Vô Ngôn lập tức nghẹn họng, một bụng tức giận nghẹn lại trong lồng ngực, hận không thể nhào tới xé nát Trường Sinh ra thành từng mảnh.
Thấy hắn bắt đầu nổi giận, Trường Sinh vội xoa dịu:
“Được rồi, ý ta là… ngươi là thần thú, lại còn cực kỳ may mắn, nên sẽ chẳng có chuyện gì xui xẻo đâu, toàn gặp vận may thôi.”
Tật Vô Ngôn nheo đôi mắt to màu vàng kim, nghi ngờ hỏi:
“Thật không? Là thần thú thì tự mang theo sao tinh may mắn?”
“Không không, thần thú khác thì chưa chắc, nhưng ngươi thì có đó! Vận khí của ngươi từ trước đến nay không tồi mà.” Trường Sinh cuống quýt đáp.
Tật Vô Ngôn nhếch môi, trong đầu trêu chọc:
“Ồ? Thế ngươi tổng cộng đã gặp được bao nhiêu con thần thú rồi?”
Trường Sinh: “”
Cảm giác như bị vấp hố, nghẹn không nói nên lời.
Thấy Trường Sinh câm nín, Tật Vô Ngôn cuối cùng cũng cảm thấy hả giận:
“Vậy mấy thứ ‘Âm La Quỷ Kiểm Cô’ này là gì vậy? Nhìn âm u rợn người.”
Nhắc đến Âm La Quỷ Kiểm Cô, Trường Sinh lại lập tức phấn khích hẳn lên:
“Đây chính là bảo vật dùng để luyện độc đan đấy! Nhiều loại kịch độc hiếm thấy đều cần đến Âm La Quỷ Kiểm Cô mới luyện được.
Chỉ có điều thứ này cực kỳ hiếm, nên đa phần các loại độc đan, độc dược bên ngoài đều dùng dược liệu khác thay thế, tất nhiên hiệu quả cũng giảm đi rất nhiều.
Âm La Quỷ Kiểm Cô còn có một biệt danh là ‘Diêm Vương khóc’, nghe cái tên là biết nó độc đến cỡ nào rồi đó.
À đúng rồi, trước đây dưỡng phụ ngươi trúng loại độc ‘Di Hận Thiên’, trong đó đáng ra cũng phải có một vị dược liệu quan trọng chính là Âm La Quỷ Kiểm Cô. Nhưng nhìn vào triệu chứng của ông ấy, hẳn là không phải bản chính, mà là dùng loại dược khác thay thế rồi.”
Vừa nhắc đến cái tên “Di Hận Thiên”, Tật Vô Ngôn không khỏi rùng mình một cái. Dù miệng hắn lúc này chưa mọc răng, nhưng lợi trơn trụi cũng cắn chặt lại vì căng thẳng.
Ngay cả Trường Sinh cũng nói, “Di Hận Thiên” là một trong những loại độc kịch liệt khó giải nhất thiên hạ. Với độ khủng khiếp đó, Tật gia hẳn không thể tự mình tạo ra nổi. Như vậy… chỉ có thể là có kẻ đứng sau nhúng tay vào!
Người đó… Phần Tu từng nhắc đến rồi.
Hắn nghi ngờ người đứng sau chính là vị Doãn đại sư mà bọn họ từng gặp tại nhà đấu giá Mạc Thị – Doãn Diệc.
Khi ấy, Tật Vô Ngôn còn chưa hiểu rõ, bởi hắn với Doãn Diệc vốn không oán không thù, người kia vì sao lại muốn ra tay hãm hại hắn?
Sau đó, Tật gia bất ngờ công khai tuyên bố đã mời được một vị Luyện Trận Sư làm thượng khách. Ở Kim Diễm Quốc, số lượng Luyện Trận Sư vốn không nhiều, ngoài Tật Vô Ngôn ra thì e rằng chỉ còn mỗi Doãn Diệc là đủ tầm. Sau này, Tật Vô Ngôn cũng đích thân xác nhận với Diễm Tiêu rằng, người mà Tật gia đã mời ngày hôm đó đúng là Doãn Diệc – hơn nữa, còn là Luyện Trận Sư xuất thân từ Minh Dương Tông.
Điều đáng nói là, từ đó đến nay, hắn vẫn luôn ở lại trong Tật gia.
Bởi vậy, Tật Vô Ngôn gần như chắc chắn suy đoán của Phần Tu là đúng: Tật gia điên cuồng ra tay với Phần gia, chẳng qua chỉ để ép họ giao nộp hắn. Mà tất cả những gì Doãn Diệc làm... đều là nhằm vào hắn. Theo suy đoán của Phần Tu, một người như Doãn Diệc vòng vo đến vậy để đối phó hắn, nhất định là vì có mục đích riêng.
Bất kể là thứ gì, cái tên Doãn Diệc này... Tật Vô Ngôn đã khắc cốt ghi tâm.