“Chà má ơi, Phần huynh đúng là thần rồi đó! Chuyện thế này mà ngươi cũng đoán trúng được!” Ngạo Thần tròn xoe mắt, nhìn những bóng người chật vật quay về mà cười phá lên, tiếng cười sảng khoái đến mức khiến người ta không nhịn được vui lây.
“Chúng ta trên đường tới đây cũng từng gặp một vài dị thú, chứng tỏ bên trong bí cảnh này quả thật có dị thú ẩn náu. Không chừng còn có cả yêu thú. Những nơi phong thủy bảo địa như Thiên Nguyên Trì, sao có thể không bị những giống loài mạnh mẽ chiếm cứ cơ chứ?”
“Chỉ cần có thể trấn giữ được trong sơn cốc đó thì e là kẻ đó cũng không phải hạng dễ đối phó.” Diễm Linh cất lời, thay Phần Tu giải thích thêm một câu.
Ngay khi Phần Tu nói “Nhìn là được”, hắn đã đoán trước được trong cốc kia hẳn có điều bất ổn, quả nhiên mọi chuyện diễn ra đúng như vậy.
Đám người bọn họ trước nay đều quanh quẩn trong Kim Diễm Quốc, gần như chưa từng trải qua hiểm cảnh thật sự, thiếu hẳn sự rèn luyện sinh tử. Về kinh nghiệm, họ thua xa Phần Tu. Dù hắn bằng tuổi với họ, nhưng ánh mắt, sự từng trải và những chuyện hắn đã vượt qua, có thúc ngựa đuổi theo, họ cũng không thể nào theo kịp.
Đám người Nam Mạnh Quốc và Sí Diệu Quốc chật vật trốn thoát ra ngoài, vừa thấy nhóm người Kim Diễm Quốc còn nguyên vẹn quần áo tươm tất đứng một bên xem trò cười, lập tức tức giận bừng lên.
Sí Mẫn không kìm được, buông lời cáo buộc:
“Lũ tiểu nhân Kim Diễm Quốc các ngươi, có phải đã sớm biết trong cốc có Liệt Sơn Ma Vượn nên mới cố ý để chúng ta xông vào chịu chết?”
Bên phía Kim Diễm Quốc, Liễu Mộc Phong vốn nổi danh là “Hộ hoa công tử”, trong hoàng đô người người gọi hắn là “Liễu hộ hoa”.
Trong mắt hắn, nữ tử chính là cảnh sắc đẹp đẽ nhất thế gian. Là nam nhân, hắn cho rằng mình nên có trách nhiệm bảo vệ phái yếu. Sinh ra trong thế gia, phong thái phong lưu, vẻ ngoài tuấn tú, tư chất lại xuất chúng, thêm vào danh hiệu “Hộ hoa”, khiến bên cạnh hắn không thiếu hồng nhan tri kỷ.
Từ trước tới nay, hắn luôn nhường nhịn nữ nhân, nhưng khi đối mặt với Sí Mẫn trước mắt, đến cả “hộ hoa sứ giả” như hắn cũng không khỏi nhíu mày.
“Ngươi nhìn cũng không tệ, đáng tiếc lòng dạ lại độc ác như vậy. Gương mặt kia và dáng người kia, đúng là uổng phí. Tất nhiên, những thứ đó làm sao sánh được với vẻ đẹp của Khinh Khinh nhà ta.”
Ánh mắt Liễu Mộc Phong liếc qua thân thể uyển chuyển mềm mại của Sí Mẫn, khẽ lướt rồi dừng lại.
Hoa Khinh Khinh lạnh lùng liếc hắn một cái, trong ánh mắt mang theo ý cảnh cáo rõ ràng.
Sí Mẫn thì tức đến mặt đỏ bừng. Nàng vẫn luôn tự tin về nhan sắc của mình, trong Sí Diệu Quốc, đám công tử thế gia ai cũng hết mực săn đón nàng. Đây là lần đầu tiên nàng bị nói là không bằng người khác, mà còn là... thua kém cái ả mặt lạnh như xác chết kia!
“Lũ khốn khiếp! Lần này các ngươi Kim Diễm Quốc, đừng mong ai còn sống mà rời khỏi đây!” Sí Mẫn nghiến răng, giọng nói đầy hận thù.
Rồi nàng quay người nhìn về phía Nam Hồng – người lúc này cũng đang sa sầm nét mặt:
“Nam Hồng hoàng tử, chi bằng chúng ta liên thủ, trước tiên tiêu diệt đám tiểu nhân vô sỉ Kim Diễm Quốc này, ngươi thấy sao?”