“Đợi đến khi nó trở thành linh dược rồi thì có thể.” – Trường Sinh liếc hắn một cái, vẻ mặt không nén nổi khinh bỉ – “Nhìn cái bộ dạng ham tích điểm của ngươi kìa!”
Tật Vô Ngôn gãi đầu, ngơ ngác nói:
“Nhưng mà… giờ không thể hái, lại phải đợi tới lúc nó chín hẳn mới có điểm. Ta chẳng lẽ phải đứng đây canh nó suốt một ngàn năm à?”
“Ngốc!” – Trường Sinh kích động – “Mau chuyển nó vào Trường Sinh Điện! Mượn linh nguyên còn sót lại trong điện, ta có thể giúp thúc đẩy nó chín nhanh hơn!”
“Chuyển kiểu gì?” – Tật Vô Ngôn vừa mới hỏi xong, bỗng dưng cảm thấy một luồng áp lực khủng khiếp cùng với tiếng gầm gừ giận dữ của dã thú từ xa đang ập thẳng về phía hắn. Một cơn nguy cơ mãnh liệt tức khắc bao trùm lấy toàn thân, khiến hắn dựng hết cả tóc gáy.
Trường Sinh lẩm bẩm:
“Ta còn thắc mắc sao chỉ có mỗi một gốc Hồi Thiên Thánh Nguyên Quả ở đây mà không có yêu thú canh giữ. Thì ra là nó tạm rời khỏi chỗ này!”
“Yêu thú?” – Tật Vô Ngôn kinh hoàng – “Không phải là dị thú sao?”
Ở hậu sơn Phượng Linh thành, hắn từng thấy qua dị thú, nhưng chưa từng tận mắt gặp yêu thú thật sự. Hắn biết rõ, yêu thú khác biệt hoàn toàn: chúng vừa hung hãn như ma thú, vừa sở hữu trí tuệ cao. Yêu thú cấp bậc càng cao, linh trí càng mạnh. Một con yêu thú vừa có trí khôn vừa có sức mạnh áp đảo… tuyệt đối là loại sinh vật nguy hiểm nhất, khó đối phó nhất trên đời!
“Ngươi nghĩ một con dị thú có thể giữ được linh vật trời ban thế này sao? Nhìn khí thế này đi, tuyệt đối là yêu thú, hơn nữa cấp bậc không hề thấp! Mau mau kết ấn, hấp thụ Hồi Thiên Thánh Nguyên Quả, ta sẽ đưa nó về Trường Sinh Điện.” Giọng Trường Sinh đầy sốt ruột, dù có gặp nguy hiểm hắn cũng chẳng muốn buông tay trước một bảo dược hiếm có như vậy. Dĩ nhiên, yêu thú thì chẳng biết lý lẽ, dù ngươi có từ bỏ Hồi Thiên Thánh Nguyên Quả, nó cũng chưa chắc chịu buông tha ngươi.
Tật Vô Ngôn lập tức làm theo, vội đưa hai tay lên chạm vào Hồi Thiên Thánh Nguyên Quả đang đậu trên cành.
“Vút!” Một luồng ánh sáng trắng lóe lên, lập tức thấm hẳn vào lòng bàn tay Tật Vô Ngôn rồi biến mất không tung tích.
“Chạy mau! Là yêu thú cấp bốn! Thực lực tương đương với võ giả cảnh giới Tố Hồn đấy! Ngươi không thể đối đầu với nó được đâu, chạy mau!” Trường Sinh hét lớn.
Tật Vô Ngôn quay người bỏ chạy, vừa chạy vừa lao về phía trước như bay, vận hết tốc lực mà hắn từng có. Hắn cảm nhận rõ ràng khí tức hùng mạnh đang bám sát sau lưng.
Cả người hắn chẳng khác nào một con ruồi mất đầu, điên cuồng tìm đường trốn chạy. Con yêu thú kia thì gầm rú không ngừng, cứ bám theo sát nút, không chịu buông tha. Tật Vô Ngôn thậm chí chẳng dám quay đầu nhìn lại, chỉ cần hơi chậm một nhịp, chắc chắn sẽ bị nó bắt kịp ngay.
“Trường Sinh! Mau nghĩ cách gì đi! Ta sắp không chạy nổi nữa rồi!” Tật Vô Ngôn hét lớn trong lòng.
“Không còn cách nào cả, cứ chạy đi! Nếu bị nó tóm được, ngươi chắc chắn sẽ bị nuốt chửng! Huyết nhục thần thú là đại bổ đối với yêu thú, ăn được ngươi, nó có khi sẽ tiến hóa thành thần thú! Không muốn làm mồi thì chỉ còn cách liều mạng mà chạy!”
Trường Sinh cũng gào lên, trong lúc cuống cuồng đến mức quên mất một chuyện vô cùng quan trọng.