Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 327

Trước Sau

break
Hàn Nhẫn lập tức lắc đầu:

“Không thể. Ba nước trước kia đã có thỏa thuận rõ ràng: chỉ được cử mười người vào bí cảnh, và tất cả đều phải dưới mười tám tuổi. Thực chất đây là bước tuyển chọn cho các tông môn, không thể phá vỡ quy tắc.”

Diễm Tiêu thở dài, quả là một chuyện đau đầu.

“Dù thế nào, chúng ta cũng sẽ cố gắng hết sức.” – Diễm Tiêu khẽ nói.

Ánh mắt Hàn Nhẫn vô thức nhìn về phía Phần Tu đang đứng cách đó không xa. Một lúc lâu sau, hắn mới thấp giọng nói:

“Điện hạ, nếu có thể, ngài và Thập Tam điện hạ hãy đi cùng Phần Tu.”

Diễm Tiêu làm sao lại không hiểu ý tứ của Hàn Nhẫn. Nếu nói trong chín người lần này có ai là biến số lớn nhất, thì chắc chắn chính là Phần Tu.

Hắn từng là thiếu niên thiên tài, mới mười sáu tuổi đã bước vào Ngưng Đan Cảnh. Tuy hiện tại vì trọng thương mà cảnh giới đã tụt, nhưng kinh nghiệm và kiến thức từng có vẫn còn nguyên vẹn.

Huống chi, chiêu thức mà hắn từng thi triển trong hoàng cung kia đủ để mọi người hiểu rằng: Phần Tu tuyệt đối không đơn giản như vẻ ngoài trầm lặng của hắn.


Chỉ có điều khiến người ta cảm thấy kỳ lạ là, nguyên lực trên người Phần Tu yếu đến mức gần như không tồn tại, khiến người khác rất khó nhìn thấu được rốt cuộc hắn mạnh yếu ra sao.

Hàn Nhẫn khẽ gật đầu, rồi rẽ sang hướng khác.

Ba phe tuy không ai lên tiếng, nhưng ánh mắt đều ngầm quan sát lẫn nhau, âm thầm đánh giá thực lực của đối phương.

Mục Nhiên chẳng buồn quan tâm đến mấy suy đoán và thử thăm dò ấy, hắn thẳng tay phóng thích thần thức quét về phía đám người bên Sí Diệu Quốc. Ai có tu vi gì, hắn đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Nam Hồng hạ giọng hỏi:

“Mục sư huynh, bên Sí Diệu Quốc thế nào rồi?”

“Hai tên võ giả Hóa Khí Cảnh. Một kẻ vừa bước vào Hóa Khí Cảnh tầng một, kẻ còn lại mới đột phá, cảnh giới còn chưa ổn định.”

Nam Hồng nghe vậy thì mừng rỡ:

“Vậy thì bên Sí Diệu Quốc chẳng có gì đáng ngại. Chúng ta có Mục sư huynh và Bắc Minh sư huynh ở đây, căn bản không cần lo lắng xảy ra bất trắc gì.”

Mục Nhiên kiêu căng hất cằm, vẻ mặt đầy tự tin.

Kẻ vẫn im lặng đứng bên cạnh nãy giờ là một nam tử tuấn tú phi phàm, áo xanh đơn giản mà khí chất bất phàm. Hắn có đôi mắt sâu thẳm, lúc này vẫn chăm chú dõi theo hướng Kim Diễm Quốc.

Nam Hồng cười khẩy nói:

“Mục sư huynh, bên Kim Diễm Quốc thì khỏi cần lãng phí thần thức. Lần trước bí cảnh mở ra, bọn họ bị chúng ta – Nam Mạnh Quốc – đánh cho không khác gì chó chết, nếu không phải tự nguyện nhường Thiên Nguyên Trì, e là một người cũng đừng mong sống sót rời khỏi đó. Kim Diễm Quốc chẳng có gì đáng sợ, thiên tài mạnh nhất của bọn họ cũng chỉ là Luyện Thể Cảnh cửu trọng đỉnh, chẳng cần phải bận tâm.”

Bắc Minh Triệt vẫn đứng thẳng tắp bên cạnh, ánh mắt chưa từng rời khỏi hướng Kim Diễm Quốc, giọng nói trầm ổn chậm rãi vang lên:

“Ta nghe nói... trước kia Kim Diễm Quốc từng xuất hiện hai vị thiên tài?”

Nam Hồng vừa nghe Bắc Minh Triệt mở lời liền lập tức nở nụ cười lấy lòng:

“Thiên tài gì chứ, đem so với Bắc Minh sư huynh thì chẳng là gì cả. Nếu buộc phải nói tới thiên tài, ta chỉ phục mỗi Phần Tu thôi. Mười sáu tuổi đã tiến vào Ngưng Đan Cảnh, một quốc gia nhỏ yếu mà sinh ra được người như vậy, đúng là khiến người ta phải ngạc nhiên.”

“Có điều, theo tin tức mà hoàng thất ta nhận được, tên Phần Tu kia giờ đã là một phế nhân, lại còn bị đuổi khỏi Thanh Vân Tông, chẳng có gì đáng e ngại nữa.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc