Ban đầu, ta đã chọn đủ mười người, nhưng do sự việc xảy ra trước đó, Tật Vô Dạng bị loại, nên lần này chỉ còn lại chín người. Việc này vừa là lợi thế, vừa là bất lợi. Lợi là ít một người chia linh thủy, mỗi người các ngươi sẽ được thêm một phần. Nhưng bất lợi là, hai nước còn lại đều đủ mười người, chúng ta lại chỉ có chín, trong đó còn có một Luyện Dược Sư. So về thực lực, tất nhiên sẽ yếu thế hơn.
Sau khi vào trong, các ngươi nhất định phải hết sức cẩn thận. Ba nước vốn tranh đấu không ngừng, bước vào bí cảnh, sẽ không còn ai giúp được các ngươi, chỉ có thể dựa vào chính mình. Việc giết người cướp linh thủy bên trong vốn đã không còn xa lạ. Trước đây mỗi lần tiến vào, người tổn thất nhiều nhất luôn là Kim Diễm Quốc chúng ta. Mười người đi vào, có thể sống sót trở ra được bốn người đã là tốt lắm rồi.
Thậm chí có lần, cả mười người đều không ai sống sót trở về. Bên trong đã xảy ra chuyện gì, đến nay chúng ta vẫn chưa rõ. Nhưng theo hiệp định giữa ba nước, bên ngoài bí cảnh không được ra tay, còn một khi đã vào trong, thì mặc kệ sống chết. Thực lực quyết định tất cả. Không có thực lực, thì cũng không có tư cách để hưởng tài nguyên. Cho nên các ngươi hãy nhớ lấy: nhất định phải sống sót trở về.
“Rõ!” – Mọi người đồng thanh đáp lời, thần sắc dần trở nên nghiêm túc, không còn sự hào hứng như khi vừa nghe nói tới bí cảnh lúc ban đầu.
Thế giới của võ giả từ trước đến nay vốn tàn khốc, mọi thứ đều lấy thực lực làm đầu. Kẻ không có thực lực, chỉ có thể bị người khác giẫm nát dưới chân.
Sau khi bí cảnh mở ra, thời gian duy trì chỉ có hai tháng. Nếu không ra ngoài đúng hạn, sẽ bị nhốt lại bên trong, mà muốn rời khỏi, thì chỉ còn cách đợi mười năm sau.
“Đúng vậy.” – Mọi người lại đồng thanh đáp lời.
Ai nấy đều hiểu rõ, khi bọn họ từ trong bí cảnh trở ra, cũng chính là lúc tông môn tiến hành tuyển chọn.
Bí cảnh Hoàng gia nằm tại vùng giáp ranh giữa ba nước Kim Diễm Quốc, Sí Diệu Quốc và Nam Mạnh Quốc. Người dẫn đoàn hộ tống lần này là Hàn Nhẫn. Ngoài Hàn Nhẫn ra, còn có một đội cao thủ tinh nhuệ, tất cả đều là cao giai Hóa Khí Cảnh – gần như là lực lượng mạnh nhất mà hoàng thất Kim Diễm Quốc có thể điều động.
Tử Ngọc Liễn không đủ chỗ chứa hết từng ấy người, nên họ buộc phải cưỡi ngựa lên đường. Trải qua bao ngày mệt mỏi, gió bụi dặm trường, đến khi bọn họ đặt chân tới nơi bí cảnh tọa lạc, thì đã là nửa tháng sau.
Nơi đó là một vùng hoang vu, kéo dài mấy chục dặm xung quanh đều hoang tàn vắng vẻ. Vì nằm giữa ranh giới ba nước, một khi có chiến sự nổ ra, nơi này chắc chắn sẽ thành chiến trường, nên gần như chẳng ai muốn sống ở đây.
Bọn họ không phải là nhóm tới sớm nhất, mà ngược lại, Sí Diệu Quốc đã đến trước. Phía bên kia cũng có một đoàn người đông đảo, khí thế bừng bừng.
Đứng trước đội hình ấy là mười thiếu nam thiếu nữ đồng phục chỉnh tề, dung mạo nổi bật. Khi trông thấy đoàn người Kim Diễm Quốc đến sau, ai nấy đều lộ vẻ châm chọc trên gương mặt.