Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 312

Trước Sau

break
Lúc này, từ đội ngũ Ngạo gia có một nam tử cao lớn bước ra. Dáng người hắn vạm vỡ, khí thế bừng bừng, ánh mắt lướt qua sau lưng Phần Nhạc Sơn, cất giọng lớn tiếng:

— Nghe nói Phần Tu nhà các ngươi vì bị thương nên bị đuổi khỏi tông môn?

Giọng hắn vang dội như chuông đồng, khiến mọi người xung quanh đều nghe thấy rõ mồn một.

Phần Tu vẫn không hề có phản ứng gì. Ngược lại, Tật Vô Ngôn khẽ cau mày.

Ngay lúc ấy, một nam tử mặc cẩm y cũng bước ra. Trên mặt là nụ cười lạnh lùng đầy vẻ mỉa mai và khinh thường. Hắn nhìn sang, châm chọc nói:

— Đã là phế nhân rồi, không bị đuổi khỏi tông môn thì chẳng lẽ còn muốn người ta nuôi hắn suốt đời sao?

Một tên quê mùa từ cái tiểu thành hẻo lánh kia mà cũng muốn trèo lên đầu mấy gia tộc hoàng đô chúng ta? Đúng là không biết sống chết.

Lông mày Tật Vô Ngôn càng nhíu chặt. Ngay trước mặt hắn mà cũng dám mỉa mai biểu ca là phế nhân? Đám người này đúng là ngứa da rồi.

Chưa kịp để Tật Vô Ngôn lên tiếng, nam tử to lớn khi nãy đã quát lớn, giọng đầy giận dữ:

— Hà Quân, bớt nói mấy lời chua chát đi! Bị thương là phế nhân à? Ai mà chưa từng bị thương? Dưỡng cho lành lại là được chứ gì!

— Này, người Phần gia kia, Phần Tu dưỡng thương xong chưa? Hôm nay hắn có đến không? Ta vẫn luôn xem hắn là đối thủ, còn mong được giao đấu với hắn một trận đàng hoàng nữa kìa!

Những lời này thẳng thắn, chẳng hề có chút khinh miệt hay giễu cợt nào, toàn bộ đều là chiến ý rạo rực như chực bùng nổ, khiến Tật Vô Ngôn suýt nữa trợn tròn mắt, không dám tin nhìn về phía hán tử cao lớn kia.

Hán tử kia cũng vừa vặn nhìn thấy Tật Vô Ngôn, lông mày khẽ chau lại, khó hiểu hỏi:

— Ngươi cũng là người Phần gia?


— Ngươi sao lại nhỏ con thế? Ngươi tu vi thế nào?

Tật Vô Ngôn chỉ biết câm nín, đầu đầy vạch đen. Hóa ra tên đại hán to xác kia tính cách thẳng thừng y như vẻ ngoài — một cây gỗ ngay đơ, nói gì cũng không vòng vo.

Ngạo Thế Đông lập tức trừng mắt nhìn hắn, quát khẽ:

— Ngạo Thần, không được vô lễ!

Ngạo Thần lại chỉ nhếch miệng cười ha hả, trông có phần ngốc nghếch hiền lành:

— Ta chỉ muốn hỏi Phần Tu có tới không. Chẳng lẽ bị thương rồi là bỏ luôn không tu luyện nữa à? Nếu đã khôi phục rồi thì còn có thể đấu một trận. Cả đời ta, nếu không được đấu với thiên tài siêu cấp của Kim Diễm Quốc một lần, chắc chắn sẽ mang theo tiếc nuối đến chết!

Tật Vô Ngôn nhìn cái kẻ miệng ra là muốn đánh nhau với biểu ca mình mà cũng chỉ biết cạn lời. Dựa vào cái tu vi Luyện Thể cảnh cửu trọng đỉnh của hắn, mà dám đòi khiêu chiến với biểu ca? Chắc chắn là bị đánh cho tan xác!

— Ngươi không đánh lại biểu ca ta đâu. Nếu muốn đấu với huynh ấy, tốt nhất về luyện thêm vài năm nữa đi.

Giọng nói trong trẻo mà mang chút non nớt ấy truyền vào tai mọi người quanh đó.

— Biểu ca? — Ngạo Thần ngẩn người.

— Phần Tu là biểu ca của ta. — Tật Vô Ngôn đáp gọn.

Đôi mắt Ngạo Thần lập tức sáng rỡ, chiến ý bốc lên ngùn ngụt, hưng phấn hỏi:

— Phần Tu cũng tới thật sao?

— Nếu ta không nhìn lầm thì… vị này chắc chính là Phần Tu lừng danh chứ gì?

Một nam tử mặc bạch y nhẹ nhàng bước ra, tay phe phẩy chiếc quạt xếp, dáng vẻ phong lưu tiêu sái. Trên mặt hắn là nụ cười ung dung, nhưng ánh mắt thì nhìn chằm chằm vào Phần Tu không rời.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc