Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 304

Trước Sau

break
Mọi người cũng không đứng lại lâu, được Hàn Nhẫn dẫn vào trong đình viện. Nơi này có không ít tiểu viện độc lập. Hàn Nhẫn không hề sắp xếp cư trú một cách cứng nhắc, ai muốn ở đâu thì tự chọn. Nhưng kết quả cuối cùng vẫn không nằm ngoài dự đoán — Phần gia, Mộc gia và Tật gia mỗi bên chọn một khu, tách biệt hẳn với nhau, chẳng ai muốn ở quá gần, như thể chỉ cần ngửi thấy mùi nhau thôi cũng đã khó chịu.

Trong ba đại gia tộc đến từ Phượng Linh thành lần này, Mộc gia yếu thế nhất. Chỉ có duy nhất một người bước vào Luyện Thể Cảnh cửu trọng, mà lại còn chưa đạt đến cảnh giới đỉnh phong. Điều này khiến nhị trưởng lão của Mộc gia lo lắng không yên, nhất là sau khi biết Phần gia có hai người đạt tới Luyện Thể cửu trọng đỉnh, Tật gia cũng có một người, còn Mộc gia thì hoàn toàn không có ai.

Chỉ còn hai ngày nữa là phải vào cung diện thánh, đích thân tiếp nhận khảo hạch của bệ hạ. Nếu không nghĩ ra cách gì để xoay chuyển cục diện, lần này Mộc gia e rằng chẳng có ai lọt được vào tông môn cả.

Nhưng... ông ta biết làm gì bây giờ? Chẳng lẽ phải đi cầu xin Tật Vô Ngôn cho một viên Tụ Khí Đan?

Chính Tật Vô Ngôn cũng đã nói rằng trong tay không còn viên nào, huống chi loại đan dược quý hiếm như vậy làm sao có thể dễ dàng có nhiều. Mà lời hắn nói, nhị trưởng lão Mộc gia cũng tin được vài phần. Nếu hắn thực sự còn giữ cực phẩm Tụ Khí Đan, lẽ nào lại không đưa cho Phần Tu hay Phần Tuyên dùng? Dù sao thì hắn và Phần gia quan hệ cũng rất thân thiết.

Nghĩ tới đây, nhị trưởng lão Mộc gia càng thêm tin rằng Tật Vô Ngôn thật sự không còn Tụ Khí Đan trong tay.

Ông chỉ có thể thở dài, ngước mắt nhìn Mộc Quân Thần vừa vào phòng đã nằm dạng chữ đại trên giường ngủ khò khò, giận đến mức chỉ muốn trợn mắt mắng một trận.

Trong lúc nhị trưởng lão Mộc gia còn đang rầu rĩ, thì tại một tiểu viện khác, cửa sổ đóng chặt, không khí trong phòng nặng nề. Vài người đang lặng lẽ bàn bạc.

Tật Vô Hải và Tật Vô Lâm đang quỳ gối trước mặt nhị trưởng lão Tật gia, tha thiết cầu xin ông ra mặt giúp đỡ, để họ có thể xin Tật Vô Ngôn cho một viên Tụ Khí Đan.


Tật nhị trưởng lão ngồi lặng trên ghế, mặt mày âm trầm, không hé nửa lời. Sát khí âm u như muốn đông cứng cả không khí trong phòng.

Tật Vô Dạng khoanh tay, tựa hờ vào khung cửa gỗ, ánh mắt đầy thương hại nhìn hai kẻ đang quỳ dưới đất, cười lạnh một tiếng:

“Đến nước này mà vẫn còn mơ mộng dựa vào người khác để một bước lên trời. Các ngươi thật sự cho rằng vận may trên đời đều có thể rơi trúng đầu mình chắc? Nếu trong tay hắn thật còn Tụ Khí Đan, thì tên Phần Tu kia giờ đâu còn ở Luyện Thể Cảnh nữa — sớm đã đột phá lên Hóa Khí Cảnh rồi!”

Bị mỉa mai như vậy nhưng Tật Vô Hải và Tật Vô Lâm vẫn chẳng buồn đáp lại, chỉ kiên định dâng ánh mắt lên nhìn thẳng về phía nhị trưởng lão đang ngồi phía trên.

Nhị trưởng lão vẫn giữ gương mặt lạnh như băng, im lặng không nói. Để ông ta hạ mình đi cầu xin cái tên tiểu súc sinh Tật Vô Ngôn kia? Đừng nói là khó xử, ông ta căn bản không thể nào nuốt trôi được cục tức đó. Nếu có thể, ông ta hận không thể tự tay đánh cho hắn một chưởng!

Tật Siếp đã từng phạm nhiều sai lầm, điều này ông không phủ nhận. Nhưng có vị kẻ nắm quyền nào tay lại hoàn toàn sạch sẽ?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc