Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 296

Trước Sau

break
Diễm Tiêu nghiêng đầu nhìn về phía Hàn Nhẫn. Hàn Nhẫn khẽ gật đầu, giơ tay vung lên một cái, một đạo ánh sáng tím bay vút lên trời cao. Ngay sau đó, tay hắn nhanh chóng kết ấn, luồng sáng tím ấy bỗng phình to, hóa thành một chiếc ngự liễn khổng lồ lơ lửng giữa không trung.

Chiếc ngự liễn ấy mang sắc tím thẫm, hoa lệ khác thường, quanh thân phát ra ánh sáng tím lấp lánh, lặng lẽ treo lơ lửng giữa trời, vừa uyển chuyển lại vừa khí thế mười phần.


Nhìn đến cảnh tượng trước mắt, ai nấy đều sững sờ, mắt tròn miệng chữ O. Không ít bách tính đứng xem cũng bị uy thế của hoàng thất làm cho sợ hãi, kính nể chẳng dám thở mạnh.

Những người được tuyển chọn lần này, ai nấy đều ngước nhìn chiếc ngự liễn đang lơ lửng trên không trung, ánh mắt sáng rực, rõ ràng trong lòng vô cùng ngưỡng mộ.

Tật Vô Ngôn cũng là lần đầu tiên được chứng kiến cảnh tượng kỳ diệu thế này, không khỏi kích động hỏi:

“Biểu ca, đây là cái gì vậy?”

“Tử Ngọc Liễn, một loại pháp khí thay thế việc đi bộ.” – Phần Tu điềm đạm đáp.

Thân là hoàng tộc một nước, nắm trong tay vài món bảo vật kỳ lạ cũng là chuyện hợp lẽ, chẳng có gì ngạc nhiên.

“Oa, đây chính là pháp khí sao?” – Tật Vô Ngôn hưng phấn nhìn Tử Ngọc Liễn đang lơ lửng giữa không trung, trong lòng không ngừng thắc mắc: Một pháp khí lớn như vậy, rốt cuộc là luyện chế kiểu gì mới ra được?

Diễm Tiêu cười ha hả, nói:

“Phần huynh quả nhiên tinh mắt! Đây đúng là Tử Ngọc Liễn, dùng để thay cho đi bộ, nhờ vậy chúng ta có thể rút ngắn thời gian di chuyển.”

Phần Tu chẳng buồn để tâm tới lời nịnh nọt ấy, chỉ gật đầu cho có lệ.

“Phần huynh, mời.” – Diễm Tiêu cũng không giành đi trước mà lễ độ nhường bước cho Phần Tu.

Dù thân phận là hoàng tử cao quý, nhưng nếu muốn thuận lợi tiến vào tông môn, y vẫn cần dựa vào sự nâng đỡ của Phần Tu. Đây chính là một vị đại Phật, không thể đắc tội được.

Phần Tu cũng không khách sáo, thản nhiên ôm lấy eo Tật Vô Ngôn, khẽ nhún chân, thân hình nhẹ nhàng đáp xuống Tử Ngọc Liễn một cách vững vàng.

Tiếp đến là Diễm Tiêu, rồi Hàn Nhẫn mang theo Diễm Linh cùng bay lên. Sau đó lần lượt là Phần Tuyên, Mộc Quân Thần, Tật Vô Dạng và hai người Tật Vô Hải, Tật Vô Lâm.

Cuối cùng, mỗi gia tộc trong ba nhà Phần – Mộc – Tật đều cử ra một vị trưởng bối đi theo, Phần gia là tam trưởng lão, Mộc gia và Tật gia đều cử nhị trưởng lão. Tổng cộng mười ba người bước lên Tử Ngọc Liễn, mà chiếc pháp khí này tuy lơ lửng giữa trời nhưng vô cùng rộng rãi, chứa nhiều người như vậy vẫn không hề chật chội.

Khi Tật gia nhị trưởng lão bước chân lên Tử Ngọc Liễn, lão đột ngột quay đầu lại, ánh mắt âm trầm nhìn Tật Anh chằm chằm.

Tật gia hiện giờ tuy bề ngoài chẳng nói chẳng làm, nhưng việc Tật Anh tàn sát nhiều người trong tộc như vậy, sao có thể dễ dàng bỏ qua được? Chuyện này tuyệt đối không thể coi như chưa từng xảy ra.

Ánh mắt Tật Vô Dạng lại càng u tối đáng sợ. Từ lúc xuất hiện tới giờ, hắn vẫn lặng lẽ, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Tật Anh và Tật Vô Ngôn.

Mối thù giết cha không đội trời chung, hiện tại hắn chưa ra tay được, nhưng tương lai… nhất định sẽ có cơ hội!


Ánh mắt lạnh lùng, chẳng buồn che giấu, ai nấy ở đây đều nhìn thấy rõ ràng. Tật Vô Ngôn dĩ nhiên cũng cảm nhận được, nhưng hắn hiểu rõ: chỉ cần hắn có thể thuận lợi bước vào tông môn, thì dù là tông môn hay hoàng thất Kim Diễm Quốc cũng sẽ phải e dè Tật gia, chẳng ai dám khinh thường hay động đến họ một cách tùy tiện.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc