Nguyên nhân là vì Tật Vô Dạng cho rằng bốn người khác đã đạt đến cảnh giới Luyện Thể cửu trọng nên ở lại Tật gia thì hơn, không cần theo đoàn đến hoàng đô. Theo hắn, những người này nếu có đi, cũng chẳng có khả năng được chọn vào tông môn. Bọn họ tu đến cảnh giới này như thế nào, hắn là người rõ nhất. Với tư chất như vậy, mang họ theo chẳng khác nào khiến Tật gia thêm mất mặt.
Tuy nhiên, quyết định của Tật Vô Dạng lập tức vấp phải phản đối dữ dội từ chính bốn người kia — những kẻ đã khổ cực lắm mới bò được tới Luyện Thể cửu trọng.
“Tật Vô Dạng, ý ngươi là gì? Ngươi dám chắc chúng ta không thể được tông môn chọn lựa?” — Tật Vô Hải nổi giận quát.
“Nói trắng ra, ngươi chính là khinh thường bọn ta! Hiện giờ ngươi có mạnh hơn chúng ta thật, nhưng ai biết tương lai thế nào? Biết đâu sau này, chúng ta lại vượt qua ngươi thì sao?” — Tật Vô Lượng cũng hậm hực không kém.
Tật Vô Dạng hừ lạnh một tiếng:
“Chỉ với mấy người các ngươi, toàn dựa vào đan dược để nâng cảnh giới, mà cũng đòi lọt vào mắt tông môn? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!”
“Tật Vô Dạng!”
“Đủ rồi! Đừng cãi nữa!” — Một người khác trong nhóm bốn người lên tiếng, giọng nói đầy chua chát.
“Hắn xưa nay luôn cao ngạo, cả Tật gia đều xoay quanh hắn mà chuyển, tất cả tài nguyên đều phải để hắn chọn trước, phần còn lại mới tới lượt chúng ta. Thứ mà hắn dựa vào chẳng qua là cái danh con trai của tộc trưởng – mà lại là dùng thủ đoạn bẩn thỉu mới giành được. Bây giờ phụ thân hắn đã chết, hắn sợ chúng ta vượt qua hắn nên mới tìm cách ngáng đường. Nhưng nên nhớ, chỉ cần đạt đến Luyện Thể cửu trọng thì đã đủ tư cách theo Cửu hoàng tử tới hoàng đô. Đây là quyết định của hoàng thất, không đến lượt ngươi xen vào.” — Tật Vô Lâm dằn từng lời, nói đầy sắc bén.
Tật Vô Dạng từ nhỏ đã có tất cả, muốn gì được nấy, chưa từng thiếu thốn tu luyện tài nguyên. Hắn đâu thể hiểu được nỗi đau của những kẻ mang trong mình khát khao tiến bộ mà chỉ biết dậm chân tại chỗ vì không có cơ hội.
Bọn họ đã nỗ lực đến mức này mới vất vả chạm tới cảnh giới Luyện Thể cửu trọng, mà từ giờ đến lúc tông môn tuyển chọn vẫn còn hơn hai tháng nữa. Biết đâu trong khoảng thời gian ấy, họ gặp được kỳ ngộ thì sao? Biết đâu có người có thể đột phá Hóa Khí cảnh, trở thành ngoại môn đệ tử chính thức của tông môn, đủ tư cách theo đoàn tiến về hoàng đô? Cơ hội ở ngay trước mắt, bọn họ dù thế nào cũng không muốn từ bỏ.
Hiện tại, cả Tật gia — thậm chí là cả Phượng Linh thành — gần như không ai không biết chuyện Tật Siếp vì muốn giành lấy vị trí tộc trưởng mà không tiếc ra tay giết cha hại em. Vì đạt được mục đích, hắn không từ bất kỳ thủ đoạn nào. Những việc hắn đã làm, tàn độc chẳng khác gì cầm thú, trời đất khó dung, khiến cả Tật gia bị người đời khinh bỉ, hoàn toàn bị cô lập ở Phượng Linh thành.
Dù những chuyện tương tự có thể cũng từng xảy ra ở các gia tộc khác, nhưng vì chưa bị vạch trần, nên họ vẫn có thể đứng về phía “chính nghĩa”, cùng nhau lên tiếng chỉ trích, thậm chí truy phạt Tật gia như thể đang trừ hại cho dân.
Tật Vô Dạng siết chặt nắm tay đến run lên. Những gì Tật Siếp đã làm khiến chính hắn cũng phải kinh hãi. Dù thế nào, Tật Siếp cũng là phụ thân hắn. Tật Vô Dạng không thể căm hận nổi, lại càng không chịu nổi khi nghe người khác đứng trước mặt mắng cha mình.