Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 291

Trước Sau

break
Cửu hoàng tử và Thập Tam hoàng tử đã sớm chờ sẵn ngoài cổng thành, chỉ đợi người đến đủ là lập tức xuất phát.

Phần gia gần như toàn tộc đều đổ ra tiễn đưa. Tộc trưởng và các trưởng lão đích thân dẫn người ra cổng thành, khung cảnh vô cùng long trọng, chưa từng thấy trước đây. Dọc đường, người dân đứng chen kín hai bên, ai nấy đều muốn nhìn tận mắt dung nhan của những người có thể tiến vào tông môn. Dĩ nhiên, điều thu hút sự chú ý nhất vẫn là vị Luyện Dược Sư duy nhất của cả Kim Diễm Quốc — ai cũng tò mò không biết người đó trông như thế nào.

Từ sau ngày đại hội tỉ thí của Phần gia kết thúc, khắp Phượng Linh thành chuyện về vị Luyện Dược Sư kia đã lan truyền khắp nơi. Cả thành xôn xao, dù nhiều người trong số họ kiến thức còn hạn hẹp, cả đời chưa từng được gặp một Luyện Dược Sư thực thụ, nhưng ai nấy đều hiểu rõ: Luyện Dược Sư có ý nghĩa quan trọng thế nào đối với một quốc gia.

Suốt mấy ngày liền, từ đầu đường đến cuối ngõ, đề tài được bàn tán nhiều nhất đều xoay quanh vị Luyện Dược Sư ấy.


Tật gia vừa trải qua một trận đại nạn, thương vong vô số, ngay cả tộc trưởng và tam trưởng lão cũng đã chết, chưa kể còn mất đi một lượng lớn hộ vệ tinh nhuệ. Vậy mà lúc này lại hay tin Tật Vô Ngôn chính là một Luyện Dược Sư. Hai vị còn sống sót, là đại trưởng lão và nhị trưởng lão, suýt nữa thì phun máu ngất xỉu ngay tại chỗ.

Bọn họ thực sự hối không kịp. Nếu biết trước điều đó, dù có thế nào họ cũng tuyệt đối không để mọi chuyện đi đến mức này. Phải hiểu rằng, một gia tộc mà có thể xuất hiện một vị Luyện Dược Sư, đó là vinh quang to lớn nhường nào. Cho dù là ở một quốc gia trung cấp hay thậm chí cao cấp, cũng không ai dám xem thường sự tồn tại của một Luyện Dược Sư.

Thế mà Tật gia lại bỏ lỡ cơ hội bước lên mây chỉ trong một bước ấy, ngược lại còn đẩy bản thân vào thế thù trong giặc ngoài, ai nấy đều muốn ra tay với họ. Thật đáng tiếc, đời này làm gì có thuốc hối hận. Dù có tiếc nuối bao nhiêu đi nữa, thì cũng đã muộn rồi.

Tật Anh và Tật Vô Thiên đi cùng người của Phần gia đến tiễn Tật Vô Ngôn lên đường.

Khi họ tới cổng thành, người của Mộc gia đã đến trước rồi. Lần này, chính gia chủ Mộc Khiêm Hòa đích thân dẫn theo mấy vị trưởng lão đến tiễn, quy mô cũng không kém cạnh Phần gia là bao. Tuy vậy, đứng ở vị trí đầu tiên của Mộc gia lại chỉ có một mình Mộc Quân Thần.

Ban đầu, gương mặt Mộc Quân Thần vẫn còn giữ vẻ ngạo nghễ. Thế nhưng khi thấy người của Phần gia kéo đến đông đủ, sắc mặt hắn lập tức cứng đờ.

Bất kể Mộc gia bày vẽ long trọng đến đâu, cho Mộc Quân Thần thể diện lớn nhường nào, thì cuối cùng lần này Mộc gia cũng chỉ có mỗi hắn được chọn. Không một ai đi theo hỗ trợ. Ngược lại bên Phần gia, Phần Tuyên lại may mắn hơn hẳn. Hắn được đi cùng Phần Tu – người từng là nội môn đệ tử – chắc chắn sẽ rất am hiểu tông môn, có người như vậy kề bên thì thuận lợi hơn nhiều.

Lúc sắp rời khỏi, Mộc Khiêm Hòa đã dặn đi dặn lại Mộc Quân Thần: phải cố gắng kết giao với Phần Tu, dù không thể làm thân thì cũng đừng để trở mặt. Dù sao vào tông môn sau này, đã có ca ca hắn là Mộc Quân Hàn chăm sóc, cũng sẽ không đến mức quá khó khăn. Nhưng trước khi thật sự bước vào cánh cổng tông môn, còn vô số khảo hạch gian nan đang chờ, một mình đơn độc chẳng thể so với người có đồng hành, vì thế Mộc Khiêm Hòa mới cẩn thận dặn dò như vậy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc