Thật ra Phần Tu nói cũng không sai. Với tình thế hiện tại, bọn họ gần như không có khả năng đòi lại công bằng. Thực lực chính là bằng chứng thuyết phục nhất. Mà hiện giờ, Phần Tu hoàn toàn không thể so được với Phần Ương. Phần gia tuyệt đối sẽ không vì một Phần Tu đang bị thất thế mà mạo hiểm đắc tội với Phần Ương – kẻ có tiền đồ sáng lạn hơn.
Dù trong thâm tâm mọi người đều hiểu rõ là Phần Ương hại Phần Tu, nhưng họ cũng sẽ không đứng về phía kẻ yếu. Đi theo ai có lợi hơn, trong lòng họ đều tự biết rõ ràng, và tự nhiên sẽ đưa ra lựa chọn.
Nếu đã triệu tập toàn bộ người Phần gia, Tật Vô Ngôn cũng quyết định đi theo xem cho rõ tình hình.
Khi Tật Vô Ngôn đến nơi, sân huấn luyện đã chật kín người. Khung cảnh vô cùng hoành tráng, đủ để thấy được nội tình của Phần gia. Nhiều người như vậy mà không hề ồn ào, ngược lại, bầu không khí lại vô cùng trật tự và yên lặng.
Hắn bị xếp đứng ở hàng cuối, chung hàng với đám gia phó. Dù sao hắn không phải người trong Phần gia, cũng chẳng có tư cách chen lên phía trước. Nhưng hắn có tinh thần lực, nên cũng chẳng để tâm chuyện đứng sau.
Trên bục cao phía trước là mấy lão giả ngồi ngay ngắn, ai nấy đều tuổi cao sức yếu, nét mặt nghiêm nghị, thần thái uy nghi.
Ở vị trí trung tâm là ba trung niên nhân ngồi ngay ngắn. Người ngồi giữa chính là tộc trưởng Phần gia – Phần Thiên Quyết. Hai người ngồi hai bên, một người lớn tuổi hơn, một người trông trẻ hơn một chút. Lão giả lớn tuổi chính là đại gia của Phần gia – Phần Thiên Bá, còn người trẻ hơn là tam gia – Phần Thiên Ngân.
Cả ba lúc này đều lộ rõ vẻ tò mò vì bị Phần Thiên Quyết đột ngột triệu tập, hiển nhiên vẫn chưa hay biết chuyện Phần Tu đã tỉnh lại.
Tật Vô Ngôn đến vừa đúng lúc, các nhân vật quan trọng đều đã tề tựu đông đủ. Hắn đảo mắt nhìn quanh, nhưng lại không thấy bóng dáng Phần Tu đâu. Chẳng lẽ hắn không tham dự?
Trên đài cao, giọng nói trầm ổn của Phần Thiên Quyết vang lên:
“Hôm nay triệu tập mọi người đến đây, là vì chuyện của con ta – Phần Tu. Hai năm trước, nó bị kẻ gian hãm hại nên mới gặp phải tai họa như vậy. Giờ ta thân là tộc trưởng Phần gia, quyết định công khai xử lý việc này.”
Mấy vị trưởng lão được mời đến trước đó cũng không hề hay biết Phần Thiên Quyết có ý định gì, không ngờ ông lại vì chuyện của Phần Tu mà triệu tập toàn tộc. Lại còn nói là bị "kẻ gian hãm hại" — câu này có ý gì?
Mấy vị trưởng lão đồng loạt đưa ánh mắt nhìn chằm chằm về phía Phần Thiên Quyết.
Ngồi bên phải Phần Thiên Quyết là đại gia Phần Thiên Bá, bỗng hừ lạnh một tiếng rồi cất lời:
“Người của Thanh Vân Tông đưa Phần Tu trở về từng nói rất rõ, hắn là khi tiến vào một nơi bí tàng, vô tình trúng phải bẫy bên trong nên mới thành ra như vậy. Đã hai năm trôi qua, ngươi lại triệu tập cả tộc chỉ để nhắc lại chuyện cũ này? Một thiên tài như vậy, cuối cùng lại để người Thanh Vân Tông đưa về như phế nhân, chẳng lẽ ngươi còn cảm thấy Phần gia chúng ta chưa đủ mất mặt sao?”
Phần Thiên Quyết lạnh lùng liếc Phần Thiên Bá một cái, giọng trầm xuống:
“Phần Tu rơi vào bẫy, là vì có người ra tay đánh lén!”