Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 277

Trước Sau

break
Tuy rằng người thật sự cứu sống Tật Anh là nhi tử của ông, nhưng ông cũng không nhắc đến chuyện đó.

"Được lắm, không tồi. Hai đứa có thể cùng nhau hỗ trợ tiến bộ, chuyện này khiến ta và phụ thân ngươi đều yên tâm hơn nhiều." – Tật Anh là người tính tình thẳng thắn, chẳng giỏi quanh co, lời nói cũng luôn trực tiếp.

Ông nói tiếp: "Phần gia đã chăm lo cho hai đứa nhỏ nhà ta, sau này ta – Tật Anh – nhất định sẽ báo đáp. Chỉ cần là việc có thể dùng đến ta, dù có là núi đao biển lửa, ta cũng không chối từ."

Phần Thiên Quyết liền bật cười sang sảng: "Muội phu, ngươi đừng khách sáo với chúng ta! Nhìn khắp Kim Diễm Quốc này, có mấy ai đạt tới Ngưng Đan Cảnh? Được kết giao với ngươi, là phúc phần của Phần gia ta, gọi là trèo cao cũng chẳng sai!"

Tật Vô Ngôn kinh ngạc đến trố mắt. Hắn không ngờ phụ thân mình lại là một tu giả Ngưng Đan Cảnh! Chẳng trách khi ấy một mình ông có thể tàn sát cả Tật gia, giết đến máu chảy thành sông, chẳng ai địch nổi.

Tật Anh lại có chút ngượng ngùng: "Tỷ phu đừng trêu ta nữa. Trước đó mấy ngày ta vẫn còn dừng ở Hóa Khí Cảnh cửu trọng đỉnh, ai ngờ chỉ sau một giấc ngủ, lại đột phá vào Ngưng Đan Cảnh. Hóa Khí và Ngưng Đan vốn là một bước chuyển lớn, ta kẹt ở đó bao năm, không ngờ lần này lại vô tình vượt qua. Nghĩ kỹ lại, có lẽ cũng nhờ viên đan hoàn mà hiền chất cho, ít nhiều có tác dụng thúc đẩy."

Nghe đến đây, Tật Vô Ngôn không khỏi thầm nghĩ trong bụng:

[Trời ơi, chẳng lẽ tinh huyết của ta còn có công dụng giúp người đột phá nữa sao?]

Đang lúc hắn hí hửng tự mãn, một bàn tay lớn bỗng đặt mạnh lên vai. Ngẩng đầu lên, liền bắt gặp ánh mắt nghiêm nghị của Phần Tu.

Tật Vô Ngôn lập tức cúi gằm xuống, như thể bị nhìn thấu tâm can, nhưng khoé miệng vẫn không giấu nổi nét cười đắc ý.

Phần Thiên Quyết lại cười ha hả: "Cho dù thật sự là nhờ đan dược kia giúp đột phá, thì đó cũng là tạo hoá của muội phu, có người uống thì đột phá, nhưng người khác uống chưa chắc đã được như thế. Những thứ này đều là cơ duyên, không cần để tâm quá."

Cả Phần Thiên Quyết lẫn Tật Anh đều là người hào sảng, không so đo tính toán mấy chuyện vặt vãnh như thế. Sau này nếu Tật Anh có cơ duyên gặp được thiên tài địa bảo nào có thể trợ giúp tu hành, mang đến cho Phần Thiên Quyết một phần, để hắn cũng sớm bước vào Ngưng Đan Cảnh – thế là đủ.

Tật Vô Ngôn nhìn chằm chằm Phần Thiên Quyết một lúc, quả thật không thấy trong mắt người này có chút tham lam hay ghen tỵ gì, trong lòng liền yên tâm hẳn.


Chỉ là, Phần Thiên Quyết có rộng rãi bao nhiêu thì cũng không thể đại diện cho tất cả trưởng lão trong Phần gia. Khi bọn họ biết Tật Anh có thể đã nhờ viên đan dược của Phần Tu mà đột phá lên Ngưng Đan Cảnh, ai nấy đều tiếc hận không thôi. Nếu trong Phần gia có một cao thủ Ngưng Đan Cảnh tọa trấn, thì nhìn khắp toàn cõi Kim Diễm Quốc, còn ai dám coi thường? Đáng tiếc thay, cơ hội tốt như vậy lại bỏ lỡ mất rồi.

“Muội phu, sau này ngươi có dự định gì chưa?” – Phần Thiên Quyết bỗng chuyển đề tài.

“Còn hai ngày nữa, đại hội tộc tỷ giữa các gia tộc lớn ở Phượng Linh thành cũng sẽ kết thúc. Khi đó, những hậu duệ ưu tú của các gia tộc, hoàng thất chắc chắn cũng đã để mắt. Tu Nhi và Ngôn Nhi tất sẽ theo Cửu hoàng tử đến hoàng đô. Nếu ngươi bằng lòng, có thể cùng Thiên Nhi ở lại Phần gia. Ý ngươi thế nào?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc