Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 257

Trước Sau

break
Tật Vô Thiên cũng sững sờ, chết lặng nhìn Diễm Tiêu, không dám tin vào tai mình.

Người đầu tiên phản ứng lại là Tật Vô Ngôn. Hắn lập tức buông Diễm Linh ra, lao về phía Diễm Tiêu, bước chân quá vội khiến thân hình loạng choạng, suýt ngã nhào, may mà được Phần Tu kịp thời đưa tay kéo lại.

“Ngươi… ngươi nói gì cơ? Tật… Tật gia Tứ gia?”

Tật Vô Ngôn không hay biết sắc mặt mình lúc này đã dọa người đến mức nào, hai mắt mở to nhìn chằm chằm Diễm Tiêu, không chớp lấy một lần.

Diễm Tiêu nghiêm nghị gật đầu:

“Đúng vậy. Tật gia Tứ gia – Tật Anh, vừa mới trở về. Tật Siếp đã vội vàng kết thúc tộc so, tiễn hết khách khứa, nghe nói còn muốn tổ chức đại yến mừng Tứ gia khải hoàn.”

Nói đến cuối câu, thần sắc Diễm Tiêu mang theo chút giễu cợt, rõ ràng là đang châm biếm cái vẻ huênh hoang, giả tạo của Tật Siếp lúc trước.

Tật Vô Ngôn bị tin mừng đột ngột ập đến làm cho đầu óc như ong ong, cả người ngây dại, trong đầu hỗn loạn đến mức không nghĩ nổi gì. Hắn cứ thế lẩm bẩm lặp lại từng chữ Diễm Tiêu vừa nói, một chữ một chữ chậm rãi đọc lại, như thể đang cố xác nhận rằng mình không nằm mơ.


“Tật, gia, Tứ gia, Tật Anh… mới… mới trở về…”

“Ta… Phụ thân ta đã về rồi sao? Phụ thân ta thật sự đã trở lại sao?” – Một giọng nghẹn ngào cất lên, chính là Tật Vô Thiên. Lúc này, mặt nàng đã ướt đẫm nước mắt.

Nàng lao tới, túm lấy Tật Vô Ngôn đang đứng ngẩn người, lay mạnh hắn, vừa khóc vừa cười kêu lớn:

“Ca! Ca nghe thấy không? Cửu điện hạ nói phụ thân chúng ta đã trở lại! Người thực sự đã về rồi!”

“...Mừng… mừng… Tật tứ gia… trở về…”

Tật Vô Ngôn lặp lại từng từ một cách chậm rãi, ánh mắt đờ đẫn bỗng lóe lên, rồi hắn hét lên như thể vừa bừng tỉnh:

“Chúc mừng? Chúc mừng? Ta nguyền rủa cả mười tám đời nhà Tật Siếp chết không toàn thây! Hắn có thể tốt bụng đến mức chúc mừng phụ thân ta trở lại à?”

Đột nhiên xoay người nhìn về phía Phần Thiên Quyết, hắn sốt ruột nói:

“Dượng, cho ta một con ngựa! Ta phải đến Tật gia ngay lập tức!”

“Được rồi, đừng gấp. Chúng ta sẽ cùng đi với ngươi.” – Phần Thiên Quyết liền dặn người chuẩn bị.

Mọi người trong Diễn Võ Đường lần lượt kéo ra ngoài. Khi bọn họ vừa bước tới sân, đã có gia nhân dắt ngựa chạy vội tới, từng con một đều được mang ra, ngay cả ngựa dành tiếp khách cũng không chừa.

Tật Vô Ngôn túm lấy dây cương, cố trèo lên lưng ngựa. Nhưng hắn cứ giẫm lên rồi trượt xuống liên tục, không sao trèo lên được. Không rõ là vì quá hoảng loạn hay quá sợ hãi, mà đến cưỡi ngựa cũng không nổi.

Một bóng người áo đen từ đâu lao đến, nhẹ nhàng nhảy phắt lên lưng ngựa, rồi vươn tay kéo cả Tật Vô Ngôn đang tái mét mặt mày lên ngồi phía trước. Hai chân vừa siết nhẹ, con ngựa đã chồm lên rồi phóng như bay.

Phần Tu ôm chặt lấy eo Tật Vô Ngôn, cảm thấy hắn run lẩy bẩy trong lòng, liền cúi sát tai hắn, khẽ trấn an:

“Đừng sợ. Có ta ở đây, sẽ không sao đâu.”

Tật Vô Ngôn khẽ run, giọng lạc đi:

“Tật gia sẽ hại phụ thân ta… Ta có linh cảm xấu… Bọn họ nhất định muốn giết người…”

Nỗi sợ hãi cùng phẫn nộ cuồn cuộn tràn ngập trong tim hắn, giọng nói cũng run rẩy như mê sảng:

“Nếu dám động đến phụ thân ta… Ta muốn các ngươi chết… Tất cả đều phải chết… Tất cả… đều phải chết…”

Tại viện Tật gia.

Tật Anh toàn thân đẫm máu, hắn chẳng khác gì một ác quỷ Tu La bước ra từ địa ngục. Mỗi cú ra tay đều mang theo tử khí, đánh tới đâu, có người ngã gục đến đó. Máu văng tung tóe như mưa đỏ, khắp đình viện đều nhuộm trong một màu máu tươi. Không gian dường như bị nhuộm đỏ bởi mùi máu tanh nồng nặc đến nghẹt thở.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc