Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 254

Trước Sau

break
“Tại hạ Tật Vô Ngôn, ra mắt Cửu điện hạ.”

Diễm Tiêu tuy là hoàng tử, khí thế tôn quý, nhưng trong mắt Tật Vô Ngôn lại chẳng có gì đáng sợ. Chỉ là thấy Phần Thiên Quyết kính trọng đến thế, y cũng đành cẩn trọng cho phải lẽ.

Vừa trông thấy Tật Vô Ngôn, ánh mắt Diễm Tiêu lập tức sáng lên. Không ngờ ở Kim Diễm Quốc, ngoài Thập Tam đệ ra, còn có người có dung mạo xuất chúng đến vậy. Có điều… vì sao những kẻ có nhan sắc khuynh thành như vậy, hết lần này tới lần khác, đều là… nam nhân?

Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, Diễm Tiêu liền nhận ra mình đang nghĩ lan man, vội vàng thu lại, bật cười khen ngợi:

“Quả nhiên là thiếu niên anh tài, vừa tuấn tú vừa kiệt xuất. Kim Diễm Quốc có thể sinh ra được một người như hiền đệ, đúng là phúc lớn của quốc gia.”

Tật Vô Ngôn bị Cửu hoàng tử bất ngờ khen ngợi một tràng, nhất thời cảm thấy có chút ngượng ngùng.


Đúng lúc ấy, một giọng nói bất ngờ vang lên, phá tan bầu không khí đang êm đẹp.

“Hoàng huynh, đây là lần đầu ta thấy huynh biết khen người đấy. Sao trước giờ huynh chưa từng khen ta như vậy hả?”

Diễm Linh thong dong bước tới, đứng ngay bên cạnh Tật Vô Ngôn, nhìn y chằm chằm một lúc rồi nhướng mày hỏi tiếp:

“Chẳng lẽ hắn còn đẹp hơn ta à?”

Diễm Tiêu mặt cười cười, nhưng trong lòng lại gào thét: [Tiểu tổ tông ơi là tiểu tổ tông, ngươi phá đài lúc nào không phá, lại chọn đúng lúc này!]

Trong lòng hắn lẩm bẩm: [Tên này là Luyện Dược Sư duy nhất còn lại của Kim Diễm Quốc, đương nhiên phải dỗ dành cho thật tốt. Lỡ như lại giống như người kia năm xưa, vừa ra khỏi hoàng cung liền mất tích biệt tăm, không rõ là bị tông môn nào lừa gạt, thậm chí còn chẳng cần cả đất nước nuôi nấng mình nữa. Người trước đã mất, người này tuyệt đối không thể để tuột mất lần nữa. Phải dỗ cho kỹ vào!]

Không ngờ, điều khiến Diễm Tiêu bất ngờ nhất là phản ứng của Tật Vô Ngôn.

Y nghiêng đầu liếc nhìn Diễm Linh, rồi thản nhiên đáp:

“Ngươi dĩ nhiên là đẹp nhất rồi. Ta sao so được với ngươi? Ngươi là người đẹp nhất… trong toàn Kim Diễm Quốc.”

Ngừng một chút, y bồi thêm một câu:

“Nhân yêu.”

Diễm Linh nghe đến đó thì lập tức nổi trận lôi đình. Dù không biết “nhân yêu” là cái gì, nhưng theo bản năng hắn biết chắc đó chẳng phải lời hay ho gì.

“Đồ vô dụng, ngươi dám mắng ta?”

Tật Vô Ngôn cũng không nhường bước, trừng đôi mắt to đen láy như gỗ mun, bật lại ngay:

“Đồ bệnh hoạn, ta mắng ngươi thì sao? Ngươi thậm chí còn hiểu được cả từ ‘nhân yêu’, chứng tỏ đầu óc ngươi chưa đến nỗi ngu hết, vẫn còn đang dùng được đấy chứ!”

“Tật Vô Ngôn! Ta phải giết ngươi!”

Diễm Linh từ nhỏ đã được cưng chiều, chưa từng bị người khác nói móc đến vậy. Miệng thì nói muốn giết người, nhưng toàn thân lại chẳng có chút sát khí nào, chỉ thấy đôi tay dài trắng như ngọc đã nhào tới véo cổ Tật Vô Ngôn.

Tật Vô Ngôn cũng chẳng vừa, lập tức trở tay bóp cổ lại.

Thế là giữa bao ánh nhìn, hai thiếu niên tuyệt sắc cứ thế mà… véo cổ nhau!

Diễm Tiêu trố mắt đứng nhìn, chưa từng thấy cảnh tượng nào kỳ dị đến thế. Đây là lần đầu hắn thấy Thập Tam đệ mình... vui vẻ đến vậy. À không, nhìn bề ngoài thì Diễm Linh đang tức đến phát điên, thậm chí ra tay đánh người, nhưng kỳ thực toàn thân lại tỏa ra một loại... phấn khích khó tả.

So với hình ảnh thường ngày cứ lờ đờ mơ ngủ, chuyện gì cũng chẳng thiết tha, thì Diễm Linh lúc này mới thật sự giống một người sống – sống động, sinh khí tràn đầy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc