Suốt ba năm qua, ngoài tu luyện và nghỉ ngơi, phần lớn thời gian còn lại Tật Anh đều dùng để suy nghĩ. Hắn nghiền ngẫm từng chuyện đã xảy ra, từ đó hiểu ra nhiều điều, cũng dần buông bỏ không ít điều.
Ví như, hắn từng cảm thấy kỳ lạ — vì sao địa điểm làm nhiệm vụ lại bị lộ? Vì sao người mà Tật Siếp nói là đến giao dịch với hắn lại không xuất hiện? Chẳng lẽ do hắn đến quá sớm, người kia còn chưa tới? Vì sao lại có đến hai nhóm sát thủ truy giết hắn? Chẳng lẽ tam trưởng lão đã sớm đoán trước một nhóm không đủ giết hắn nên lập tức phái thêm một nhóm nữa?
Dù có nghĩ thế nào, thì trong lòng Tật Anh, kẻ thù duy nhất, người hắn muốn báo thù cũng chỉ có tam trưởng lão. Gần như theo bản năng, hắn đã bỏ qua sự khả nghi của Tật Siếp. Đến khi trở về, thấy Tật Siếp thái độ đàng hoàng, hành xử không kẽ hở, lòng hắn lại càng thêm lơi lỏng. Chính sự mềm lòng đó đã cho Tật Siếp cơ hội ra tay đánh lén.
Quả nhiên, chỉ vì một tia tình thân còn sót lại trong lòng, suýt chút nữa đã lấy mạng hắn.
Tật Anh ngã mạnh xuống đất, lập tức chống chiến kích Ma Vân xuống nền đá, cố ngăn thân thể đang bị đẩy lùi. Chiến kích cày lên mặt đất kéo thành một rãnh dài đến mấy trăm bước, đến khi lực đẩy tan đi, hắn mới đứng vững trở lại. Nhưng ngay lúc ấy, đại trưởng lão và nhị trưởng lão đã áp sát.
Hắn cắn răng chịu đựng cơn cuồng loạn trong lồng ngực, vung chiến kích đâm thẳng về phía trước.
Một kích ấy chém rách cả không khí, xé gió lao về phía hai trưởng lão đang áp tới. Sắc mặt bọn họ biến sắc, vội vàng tách ra né tránh, không thể tiếp cận, nhờ đó mà Tật Anh giành được một chút thời gian thở dốc.
Mấy người tản ra, nhưng lập tức tạo thành vòng vây. Tật Siếp cùng ba vị trưởng lão hợp lực bao vây Tật Anh vào giữa, sát ý trong mắt bọn họ không chút che giấu, hiện rõ sát tâm không thể nghi ngờ.
Tật Anh nhìn Tật Siếp — người vừa mới một khắc trước còn đóng vai huynh trưởng tốt, vậy mà giờ đây lại là kẻ ra tay ám toán hắn — không khỏi thấy nực cười. Thật sự, hắn đã bật cười.
Hắn ngửa mặt cười ha hả, cười như phát cuồng.
— Hay lắm! Hay lắm! Hay lắm! — Hắn liên tục nói ba tiếng "hay", trên mặt hiện rõ vẻ điên cuồng.
— Ta vốn không muốn huynh đệ tàn sát lẫn nhau, vẫn luôn giữ gìn tình nghĩa máu mủ đồng tông, luôn nhường nhịn, nhẫn nhịn từng bước. Tâm ta đối với Tật gia trong sạch như gương, có thể soi tỏ nhật nguyệt! Nhưng mấy năm nay, Tật gia đã đối xử với ta thế nào?
— Hôm nay, ta sẽ huyết tẩy Tật gia! Dù cho khiến liệt tổ liệt tông dưới suối vàng không thể yên nghỉ… ta cũng không hối hận!
"Được lắm, hôm nay ta sẽ diệt sạch cả nhà các ngươi!"
"Ngươi khẩu khí cũng lớn thật đấy! Hôm nay ta muốn xem thử, ngươi định diệt Tật gia thế nào!" – Tật Siếp quát lạnh, giọng đầy sát khí. – "Toàn bộ hộ vệ Tật gia nghe lệnh! Lập tức giết nghịch tặc Tật Anh cho ta!"