Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 241

Trước Sau

break
Lúc này, Diễm Tiêu cũng bước ra theo, muốn tận mắt xem rốt cuộc chuyện này sẽ phát triển đến đâu. Sự việc lần này có thể liên quan đến sự tồn vong của cả Tật gia, hắn đã nhìn thấy tận mắt, tự nhiên phải về bẩm báo rõ ràng với bệ hạ. Đến khi đó xử trí thế nào, liền tùy vào ý chỉ của người.

Mọi người theo chân Tật Siếp cùng mấy vị trưởng lão, vội vã rảo bước ra ngoài. Người vừa rồi bị ngăn ở ngoài – Tật Anh – lúc này đã đánh thẳng vào trong Tật gia.

Khi mọi người tới nơi, chỉ thấy hộ vệ ngã la liệt khắp đất, tiếng rên rỉ vang vọng tứ phía. Còn ở bên ngoài, vẫn có không ít hộ vệ tay lăm lăm binh khí, ánh mắt căng thẳng, muốn xông lên nhưng lại không dám tiến bước. Rõ ràng là đã bị người đàn ông trước mặt dọa đến sợ hãi.

Người này thực lực sâu không lường được, dọc đường xông vào, tay không tấc sắt, đến cả chiến kích đeo sau lưng cũng chưa thèm rút ra. Dù bao nhiêu hộ vệ cùng lao lên, vẫn chẳng ai đến gần được nửa bước.

Khi Tật Siếp nhìn thấy bóng người đang sừng sững đứng giữa sân viện, lông mày không khỏi giật mạnh. Trong lòng hắn cũng bắt đầu bất an — bao nhiêu nước cờ tính toán kỹ càng, duy chỉ sơ suất không ngờ Tật Anh vẫn còn sống. Lại còn chọn cách công khai đánh vào Tật gia thế này… Nếu chuyện này xử lý không khéo, sau này Tật gia ở Phượng Linh thành sẽ chẳng khác gì trò cười trong miệng thiên hạ.

Lúc này, cơn giận trong lòng Tật Siếp gần như muốn bùng nổ. Trong bụng hắn đã mắng tam trưởng lão tới mức máu chó phun đầu.

Phế vật! Tất cả đều là một lũ phế vật! Một kẻ mà các ngươi tuyên bố đã chết ba năm nay mà cũng có thể để hắn sống sót trở về? Thế thì những tên ám sát các ngươi phái đi rốt cuộc là ăn hại hay chỉ biết ăn rồi nằm?

Dù trong lòng tức giận đến phát điên, Tật Siếp cũng không dám để lộ nửa điểm ra ngoài mặt. May thay, ngày thường Tật Anh đối với hắn – người đại ca này – vẫn còn chút tôn kính. Từ trước đến nay, hễ hắn mở miệng giao nhiệm vụ, Tật Anh đều lập tức lên đường, chưa từng oán thán một lời.

Chỉ cần lúc này hắn xử sự khéo léo, nhất định có thể làm dịu chuyện này. Dù sao Tật Anh cũng là con cháu Tật gia, há có thể để chuyện ồn ào thế này diễn ra trước mặt bao nhiêu người mà trở nên mất kiểm soát?


Lúc này, điều Tật Siếp đang đánh cược chính là — Tật Anh vẫn chưa biết được sự thật.

Dựa theo cách Tật Anh vừa lên tiếng gọi tên tam trưởng lão, có thể đoán được hắn chỉ nghĩ người hại mình là tam trưởng lão, và giờ quay về là để báo thù.

Hiểu rõ điểm đó, sắc mặt Tật Siếp lập tức thay đổi, nhanh chóng chuyển sang đầy vẻ kinh hỉ, cất giọng gọi to:

“Tứ đệ? Là thật sao? Quả thật là ngươi sao, Tật Anh?”

Vừa nói, hắn vừa bước lên trước hai bước nhỏ, dáng vẻ tràn đầy xúc động, như thể đang mừng rỡ vì người em thất lạc bấy lâu nay trở về. Biểu cảm cũng hoàn toàn khớp với hình tượng một vị huynh trưởng vui mừng vì em trai sống sót quay về.

Tuy nhiên, dù ngoài mặt là vậy, Tật Siếp lại không dám tiến lại quá gần. Hắn vẫn đang dè chừng. Nhỡ đâu Tật Anh thực ra đã biết chân tướng thì sao? Nếu hắn mà lại gần, đến lúc Tật Anh bùng nổ, chẳng phải là tự đưa đầu vào miệng hổ?

Tật Anh là người có thiên phú tu luyện mà ngay cả Tật Siếp cũng phải ghen tị đến nghiến răng. Từ nhỏ đã ghen, lớn lên lại càng hận. Trên mặt thì tỏ ra là huynh trưởng tốt, nhưng sau lưng thì hận đến tận xương tủy — đặc biệt là khi Tật Anh dám tranh vị trí tộc trưởng với hắn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc