“Người kia là ai? Mau xưng danh!” – đội trưởng quát lớn.
Người đàn ông kia vẫn tiếp tục bước đến, cho đến khi dừng lại ngay trước bậc thang của đại môn Tật gia. Hắn ngẩng đầu nhìn lên tấm biển treo trên cổng lớn, thần sắc khó dò, không nói một lời, cũng chẳng động đậy, chỉ lặng lẽ nhìn tấm biển.
“Ngươi là ai? Tới đây có chuyện gì? Hôm nay là ngày tộc so của Tật gia, không có thiệp mời thì tất cả người không phận sự đều không được bước vào!”
Đội trưởng hộ vệ lại lên tiếng, giọng điệu không hề khách khí.
Hắn lấy thân phận đội trưởng hộ vệ Tật gia mà kiêu ngạo. Hiện giờ Tật gia đang thời kỳ phát triển rực rỡ, ngay cả Cửu hoàng tử của hoàng thất cũng phải nể mặt ba phần. Huống hồ sau lưng Tật gia còn có một vị Luyện Trận Sư hậu thuẫn. Cứ đà này, chẳng bao lâu nữa Tật gia tất sẽ trở thành đệ nhất thế gia của Phượng Linh thành. Nhìn khắp cả Kim Diễm Quốc, ngoài hoàng tộc ra, còn ai dám sánh vai cùng bọn họ?
Mà người đang đứng trước mắt kia, nhìn cách hắn hành xử, rõ ràng chẳng phải khách quý được mời, lại càng không giống người đến tham dự đại hội gia tộc. Vậy nên đội trưởng hộ vệ tất nhiên không cần phải khách khí.
Câu nói vừa dứt, người đàn ông kia hình như cũng nghe thấy rồi.
Hắn lẩm bẩm lặp lại: “Ta là ai? Ta là ai à? Ha ha...”
Lặp lại xong, hắn bỗng bật cười. Đứng trước cổng nhà mình, lại bị chính hộ vệ nhà mình hỏi về thân phận, cái cảm giác này… thật đúng là đặc biệt.
Người đàn ông khoanh tay đứng yên, thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt nhìn gã đội trưởng hộ vệ lấy một lần. Giọng nói của hắn bình thản, không hề dao động:
“Ta tới tìm một người, tên là Tật Hồng Dũng. Các ngươi có thể gọi hắn ra, hoặc… ta tự vào tìm.”
Đội trưởng hộ vệ sững người, sắc mặt thoáng cái trở nên khó coi.
“Tam trưởng lão Tật gia, cũng là thứ ngươi muốn gặp là gặp được sao? Ngươi rốt cuộc là ai? Không có thiệp mời thì cút khỏi đây ngay!”
“Ý ngươi là… để ta tự mình vào trong?” Giọng người đàn ông vẫn điềm nhiên, không hề lay động.
“Ngông cuồng! Ngươi nghĩ Tật gia là nơi ngươi muốn vào là vào được à?” Đội trưởng hộ vệ giờ không chỉ khó coi mà giọng điệu còn lộ rõ vẻ khinh thường, xen lẫn mỉa mai.
Người đàn ông không đáp thêm lời nào, chỉ yên lặng nhìn gã, ánh mắt vốn bình thản dần trở nên băng lạnh.
Hắn từ từ hít sâu một hơi, như thể muốn hút sạch không khí xung quanh vào trong lồng ngực. Rồi đột ngột gầm lên một tiếng, giọng vang như sấm rền, chấn động bầu trời phía trên Tật gia!
“Tật Hồng Dũng! Cút ra đây chịu chết! Ta – Tật Anh – đã trở lại!”
Tiếng thét ấy mang theo nguyên lực hùng hậu, khiến không khí xung quanh rung chuyển ầm ầm.
Những tên hộ vệ vừa nãy còn đứng sừng sững trước cổng, lập tức bị chấn cho tai ù đi, đầu óc quay cuồng. Mấy tên tu vi thấp, thậm chí còn phun máu tại chỗ.
Ngay cả đội trưởng hộ vệ, lúc nãy còn hùng hổ mắng người, giờ cũng chỉ còn biết ôm tai lùi lại. Nhưng tiếng gầm ấy dường như không vang ngoài tai hắn mà nổ thẳng trong đầu, khiến đầu óc hắn trong chớp mắt trở nên mụ mị, đặc quánh như bùn.