Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 218

Trước Sau

break
Chỉ có ba người ngồi ở hàng ghế đầu — Diễm Linh, Mạc Phong Nham và Mộc Khiêm Hòa — là thần sắc có phần vi diệu, dường như đối với kết quả “Luyện Thể bát trọng sơ kỳ” của Tật Vô Ngôn... không mấy hài lòng?

Trong khi phần lớn những người còn lại còn chưa kịp hoàn hồn, thì cũng bắt đầu xuýt xoa khen ngợi. Một đôi huynh muội mà tư chất đều không tệ thế này, nếu được bồi dưỡng cẩn thận, tương lai nhất định tiền đồ rộng mở. Còn về phần gia chủ Tật gia, ai nấy đều hoài nghi đầu óc ông ta có bị gió đập hay ăn phải thuốc lú gì không mà lại trắng trợn dâng bảo vật cho người ta như vậy. Tiện nghi thế này mà để Phần gia vớ được, thật là khiến người ta tức đến nghiến răng.

Diễm Linh chán đến độ chống cằm, nhìn Tật Vô Ngôn trên đài.

[Hừ, tưởng tên này vô dụng đến mức nào, ai ngờ… cũng chưa đến nỗi hoàn toàn vô dụng.]

Đám đệ tử Phần gia vừa mới bị loại khỏi vòng thí nghiệm, giờ nhìn Tật Vô Ngôn, ánh mắt chẳng khác nào muốn xông lên cho hắn một trận nhừ tử.

Tên khốn này ban nãy còn tự nhận là “phế sài”, ai dè “phế sài” mà lại có thực lực Luyện Thể bát trọng. Vậy thì đám người bọn họ — mấy kẻ vốn tự cho mình là thiên tài — chẳng phải còn không bằng phế sài hay sao?

Đúng là đang yên đang lành cũng dính đạn, bị một cú đánh sượt mà bay sạch thể diện!

Tuy vậy, ánh mắt mọi người cũng không dừng lại trên người Tật Vô Ngôn quá lâu. Chẳng mấy chốc, tất cả đều đổ dồn lên đài cao — nơi còn lại duy nhất một người chưa tham gia thí nghiệm. Trong ánh mắt ấy, có kẻ tò mò, có người suy đoán, có kẻ mỉa mai, cũng có người mong được chứng kiến trò vui. Suốt thời gian qua, lời đồn “Phần Tu là phế vật” đã lan đầy tai họ, không chỉ có lời mà còn bằng chứng rành rành, trình bày rõ ràng mạch lạc khiến ai nấy nghe xong cũng phải bán tín bán nghi.

Trong số các khách mời có mặt hôm nay, có không ít người đến với mục đích… xem cho rõ trắng đen. Ngay cả Mộc Khiêm Hòa và Mạc Phong Nham cũng không ngoại lệ.

Tuy Mộc Khiêm Hòa hoàn toàn có thể nhờ trưởng tử của mình đang tu hành trong tông môn điều tra kết quả thật sự, nhưng vì chút chuyện nhỏ như vậy mà làm phiền con trai ở xa, hắn lại không muốn. So với chuyện có tin hay không, hắn thà ngồi xem hổ đấu còn hơn. Nếu đã có cơ hội tận mắt kiểm chứng, đương nhiên là càng tốt.

Trái ngược với tâm trạng hồi hộp của khách khứa, người Phần gia lại giữ vẻ mặt điềm tĩnh như thần tiên sống. Bọn họ chẳng hề tỏ ra lo lắng chút nào về kết quả thí nghiệm của Phần Tu, như thể đã sớm biết trước tất cả.

Quả thật, không lâu trước đó, Phần Thiên Quyết đã ra nghiêm lệnh — tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài bất kỳ điều gì liên quan đến Phần Tu. Vì vậy mà tin đồn “Phần Tu là phế vật” vẫn cứ tiếp tục lan truyền bên ngoài.

Nhưng trong mắt người Phần gia, mấy lời đồn đó… chẳng khác gì chuyện cười nhạt nhẽo.


Nếu Phần gia bọn họ mà gọi người này là phế vật, vậy thì khắp cả Kim Diễm Quốc, liệu còn ai xứng đáng được gọi là thiên tài?

Người này—chính là kẻ đã từng dùng một chiêu đánh bại cao thủ Luyện Thể cửu trọng đỉnh—nếu mà bị gán cho hai chữ “phế vật”, e rằng kẻ nói ra câu đó mới là kẻ phải chịu khổ đầu tiên.

Đối với trận thí nghiệm lần này, Phần Tu không mảy may để tâm. Hắn chỉ khẽ vung tay áo, phong thái thản nhiên như mây trôi nước chảy. Chỉ nghe một tiếng "phanh" trầm đục vang lên, khối Trắc Lực Thạch đen nhánh lập tức bừng sáng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc