Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 216

Trước Sau

break
Màu lam — Luyện Thể cảnh, bát trọng!

Trời ơi! Đây là loại yêu nghiệt gì vậy? Mới mười bốn tuổi thôi đó!

Còn Phần Thiên Quyết – lão cáo già này – ban nãy còn bảo là “thử chơi”, trời đất, thử chơi mà có thể ra được Luyện Thể bát trọng, vậy nếu nàng nghiêm túc, chẳng phải là có thể bay thẳng lên trời rồi sao?...

Khoan đã! Có gì đó không ổn...

Ngay lúc ấy, mọi người như chết lặng khi nhận ra — ánh lam kia đang dần chuyển sắc... sang tím! Không những thế, sắc lam cũng dần phai nhạt, để cho ánh tím chiếm lấy hoàn toàn.

Ánh tím cường thế nuốt trọn màu lam, khiến cho không khí quanh đài càng lúc càng căng thẳng. Mọi ánh mắt đều mở to hết cỡ, miệng cũng há ngày càng rộng.

Ngay khoảnh khắc ánh tím chuẩn bị nuốt nốt vệt lam cuối cùng… tất cả ánh sáng chợt tắt ngấm!

“Rắc rắc!”

Mấy tiếng khớp xương vang lên — có người vì quá kinh ngạc mà trẹo cả quai hàm.

Trên đài im phăng phắc. Ngay cả Phần Thiên Quyết cũng sững sờ trước cảnh tượng vừa rồi. Hắn vốn biết tư chất của Tật Vô Thiên không tệ, tuổi còn nhỏ mà đã đạt đến Luyện Thể cảnh bảy trọng, vốn đã là kỳ tài khó gặp. Hôm nay hắn chỉ định để nàng thử sức một chút, tiện thể khoe khoang đôi phần, nào ngờ kết quả lại vượt xa mọi tưởng tượng, khiến chính hắn cũng phải kinh hãi không thôi.

Luyện Thể cảnh bát trọng… đỉnh phong?

Chỉ cách Luyện Thể cửu trọng một bước nhỏ nữa thôi, vậy mà nàng… mới chỉ mười bốn tuổi!


Với thiên phú như vậy, trừ năm xưa Phần Tu, chưa từng có ai đạt được thành tựu này.

Dĩ nhiên, tư chất của Tật Vô Thiên vẫn còn thua xa Phần Tu. Năm mười bốn tuổi, Phần Tu đã là tu giả Hóa Khí Cảnh, hơn nữa hắn gần như không dùng đến Tụ Nguyên Trận Bàn hay Cố Thể Đan để trợ lực — tất cả đều do chính hắn tự mình tu luyện, dựa vào thiên phú thuần túy. Bởi vậy, so với Phần Tu năm xưa, Tật Vô Thiên vẫn còn một khoảng cách rất xa.

Tứ trưởng lão lúc này cũng vừa hoàn hồn sau cú sốc, cất giọng tuyên bố:

“Tím nuốt lam, lưu lại một tia — Luyện Thể Cảnh bát trọng đỉnh phong!”

“Ầm!!”

Một tiếng nổ như sấm dội vang lên trong lòng mọi người — cả hội trường như vỡ tung. Những kẻ vừa vì ánh tím kia mà há hốc đến trẹo cả quai hàm, giờ nghe được kết quả chính thức thì chỉ muốn… chửi thề.

Đặc biệt là đám khách khứa có mặt hôm nay, nghĩ lại câu nói nhẹ bẫng vừa rồi của Phần Thiên Quyết, ai nấy đều nghiến răng ken két.

“Chỉ là thử chơi thôi?”

Thử cái đầu ngươi chứ thử! Có ai như ngươi, làm nhục người khác giữa ban ngày ban mặt như vậy không?

Luyện Thể bát trọng đỉnh mà còn dặn “đừng để bị thương tay”?

Ta thương luôn cả mười tám đời nhà ngươi! Ngươi cứ việc khoe đi, cứ việc giở trò đi, mong cho Tật gia sớm kéo cả họ đến tìm ngươi tính sổ…

Khoan đã — nói vậy chẳng lẽ Tật gia toàn là người chết sao?

Một thiên tài như vậy, Tật gia không biết quý trọng, lại để nàng trôi dạt ra ngoài như thế? Dù cho bọn họ không ưa gì Tật Vô Ngôn, nhưng chỉ riêng Tật Vô Thiên thôi cũng đủ để giữ lại rồi! Đường đường là đại gia tộc, chẳng lẽ đến một thiếu nữ cũng không dung nổi sao?

Ban đầu khinh thường Tật Vô Ngôn, thẳng tay đuổi khỏi Tật gia, giờ lại hối hận muốn đón người về — chuyện này, ai nghe xong mà chẳng lắc đầu? Không ai hiểu nổi đầu óc người Tật gia rốt cuộc nghĩ cái gì. Thật sự quá ngu ngốc! Đáng đời bị Phần gia giành mất bảo vật.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc