Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 203

Trước Sau

break
Hắn từng cho rằng việc nghiên cứu một trận pháp tốn chừng một hai tháng đã là quá lâu, hoàn toàn không biết rằng với những Luyện Trận Sư thực thụ, để hiểu thấu một loại trận pháp và có thể tự tay bày ra được, không mất một hai năm thì đừng mong thành công. Những trận pháp có cấp bậc cao hơn chút, muốn nghiên cứu thành thạo, mười mấy hai mươi năm cũng là chuyện thường.

Cũng vì lý do đó mà con đường tu luyện của Luyện Trận Sư vốn đã chậm, lại càng khó tăng tiến. Thế nhưng, một khi đã nghiên cứu thành công một loại trận pháp, thì uy lực của nó lại kinh hồn bạt vía.

Chuyện này, Mịch Linh chưa từng nói với Tật Vô Ngôn, toàn để hắn tự mày mò, học được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.

Về sau, chính là do Tật Vô Ngôn ngu ngốc chui vào trong Thối Thần Trận, bị ép đến mức phải dốc toàn bộ tinh thần lực, từ đó bất ngờ đột phá, bước vào hàng ngũ Trận Pháp Sư cấp bốn. Cũng xem như trong họa có phúc. Nhưng nếu cho hắn được chọn lại một lần nữa, Tật Vô Ngôn thề sống thề chết cũng không dám bước chân vào Thối Thần Trận. Dù có ai nói rằng vào đó sẽ giúp hắn tăng cấp, hắn cũng tuyệt đối không vào, bởi vì… thật sự quá đau, đau đến phát sợ!

Hai người vừa trò chuyện vừa bước về phía trước. Người hầu đi theo sau họ thì kinh ngạc đến mức há hốc miệng. Thiếu gia Phần Tu trước giờ vốn ít khi mở miệng nói chuyện, lạnh lùng đến mức khiến người ta không dám lại gần, vậy mà hôm nay lại có thể cùng thiếu gia Vô Ngôn trò chuyện rôm rả đến thế, đúng là chuyện không ai ngờ tới.

Lúc Phần Tu và Tật Vô Ngôn gần đến Diễn Võ Đường, từ đằng xa đã thấy một đám người đang đứng chờ ở đó. Dẫn đầu là Phần Thiên Quyết, phía sau có mấy vị trưởng lão, tiếp đó là một nhóm hậu bối của Phần gia.

Tật Vô Ngôn lấy làm lạ, nhìn về hướng mọi người đang chào đón. Chỉ thấy một đám thị vệ lực lưỡng mặc trang phục chỉnh tề đang vây quanh một thiếu niên mảnh khảnh bước tới.

Thiếu niên đó vận một bộ áo gấm thêu chỉ vàng hoa lệ, mái tóc đen nhánh được cột gọn bằng một chiếc trâm ngọc đỏ. Trán đội một chiếc ngạch cô viền vàng nạm ngọc, ngạch cô nhỏ hẹp, càng tôn lên đường nét thanh mảnh của gương mặt. Làn da trắng hơn tuyết, dung mạo xinh đẹp đến lạ thường. Dáng người mảnh mai như liễu yếu trước gió.

Tật Vô Ngôn nhìn đến ngẩn người. Cả đời hắn chưa từng thấy ai đẹp đến thế. Mà quan trọng là… hắn vẫn chỉ là một thiếu niên!

“Hắn tên Diễm Linh, là hoàng tử thứ mười ba của Kim Diễm Quốc.” – Giọng nói lạnh tanh của Phần Tu vang lên bên tai.

Tật Vô Ngôn vội vã ngậm miệng lại, suýt chút nữa thì nước miếng rơi cả ra ngoài. Hắn nuốt khan hai cái, tán thưởng thật lòng:

“Đẹp thật đấy…”


Phần Tu liếc mắt nhìn hắn, khẽ nói: "Hắn từ nhỏ đã nổi danh khắp Kim Diễm Quốc nhờ dung mạo khuynh thành."

Tật Vô Ngôn vẫn không rời mắt khỏi thiếu niên kia, vừa vuốt cằm, vừa chậc lưỡi mấy cái, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng.

"Đi thôi, vào trong trước đã." – Phần Tu lên tiếng.

Lúc này, vị hoàng tử mười ba kia đã được đám người Phần Thiên Quyết đón vào trong Diễn Võ Đường. Khách quý đã đến, đại hội tộc so hẳn cũng sắp chính thức bắt đầu. Thời điểm Phần Tu và Tật Vô Ngôn đến vừa vặn kịp lúc.

Quả nhiên không ngoài dự đoán của Phần Tu. Để giữ công bằng, hoàng thất đã cho hai vị hoàng tử chia nhau đi thăm Phần gia và Tật gia trước khi tộc so bắt đầu. Lẽ ra lần này người được cử đi là Cửu hoàng tử Diễm Tiêu, nhưng vì Tật gia có một Luyện Trận Sư tọa trấn, nên Diễm Tiêu đành đích thân đến Tật gia trước để giữ thể diện cho họ. Nhờ đó, Phần gia mới được đón tiếp Thập tam hoàng tử.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc