Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 20

Trước Sau

break
“…” Hắn chẳng qua chỉ là tưởng tượng một chút thôi mà, có phạm pháp đâu.

“Hừ, tiểu tử, ngươi nhìn lại cấp bậc hiện tại của mình đi. Một Trận Pháp Sư cấp một, nhiều lắm cũng chỉ vừa mới bước được một chân vào ngưỡng cửa Luyện Trận Sư. Còn cái chân kia thì vẫn đang lơ lửng bên ngoài. Rốt cuộc là bước vào hay quay đầu đi ra, giờ vẫn chưa biết được. Chờ khi nào ngươi đạt tới thực lực Trận Pháp Tông Sư trở lên, hẵng nằm mơ đến mấy thứ như ‘một trận diệt một thành’ đi!”

“…” Tật Vô Ngôn vội vàng khom lưng cung kính nói:

“Mịch Linh… tiền bối? Không biết ta phải tu luyện đạo trận pháp này thế nào?”

Ít ra cũng phải cho hắn một vị sư phụ hoặc lão sư dẫn dắt chứ? Chứ để một mình hắn mò mẫm thì biết bắt đầu từ đâu?

Từ nãy đến giờ chỉ nghe thấy giọng nói của Mịch Linh vang lên, chứ chưa từng thấy chân thân. Giọng nghe thì trẻ, nhưng xét thân phận là Tế Linh thủ điện Trận Điện, thì tuổi đời thật sự... chỉ e không ai đoán nổi.

Mịch Linh lười biếng đáp:

“Ta chỉ là một Tế Linh thủ điện mà thôi.”

Tật Vô Ngôn thử hỏi tiếp:

“Vậy… tiền bối có nguyện ý chỉ dạy ta trận pháp không?”

Mịch Linh lập tức tỏ ra mất kiên nhẫn:

“Đừng gọi ‘tiền bối’ này nọ nghe ngứa tai, ta cũng không già đến thế! Với lại, ta chỉ là một Tế Linh, không gánh nổi danh xưng sư phụ của ngươi.”

Tật Vô Ngôn nghe vậy, đành bất đắc dĩ thở dài:

“Nếu đã vậy, xem ra ta chỉ có thể tự mình mò mẫm học lấy. Mà… mấy phần thưởng hệ thống ban cho ta, đang ở đâu vậy?”

Mịch Linh hừ lạnh một tiếng, lập tức có ba vật thể xuất hiện trong lòng bàn tay Tật Vô Ngôn.

Đó là ba ống ngọc giản, dài khoảng bằng hai đốt ngón tay, toàn thân mượt mà sáng bóng như ngọc, trên mỗi chiếc đều khắc hình khác nhau: một cái là trận đồ phức tạp, một cái là hình dấu tay, cái cuối cùng trông như một khối đá nhỏ.

Tật Vô Ngôn xoay qua lật lại ba ngọc giản, nhưng chẳng thấy chữ nào hay ký hiệu gì rõ ràng.

“Hửm? Mấy cái này dùng thế nào?”

“Dùng tinh thần lực để xem.” – Mịch Linh đáp gọn lỏn.

Tật Vô Ngôn thử cầm lấy một ngọc giản, làm theo lời Mịch Linh, cố gắng đưa tinh thần lực vào.

“...Tinh thần lực… dùng thế nào?”

Tật Vô Ngôn lập tức nhận ra vấn đề to lớn — hắn hoàn toàn không biết cách sử dụng tinh thần lực! Mặc dù trên bảng thông tin có ghi điểm tinh thần lực là 10, chứng tỏ hắn vốn có tinh thần lực, nhưng hắn chưa bao giờ học qua, cũng chẳng biết phải dùng ra sao.

“Chậc!” – Mịch Linh rõ ràng đã bắt đầu mất kiên nhẫn. Hắn không thể hiểu nổi, tại sao lại là tên này cảm ứng được mình. Một kẻ hoàn toàn chưa từng tiếp xúc tu hành, chưa có chút kinh nghiệm nhập môn nào, lại còn dốt nát đến vậy. Mà hắn thì lại chẳng có đủ kiên nhẫn để dạy từng li từng tí như vỡ lòng cho trẻ con.


Đúng lúc ấy, âm thanh điện tử của hệ thống lại vang lên:

“Đinh! Đã phát hiện pháp môn Sơ cấp Tinh Thần Lực Tu Tập. Đổi yêu cầu: 10 điểm tích phân. Người chơi có muốn đổi không?”

Tật Vô Ngôn lúc này mới hiểu, thì ra cái gọi là "tích phân giá trị" chính là điểm dùng để đổi vật phẩm từ hệ thống. Trước giờ hắn chưa từng để ý, giờ mới rõ công dụng thực sự của nó.

Nghe Mịch Linh nói, cảm ứng được Tế Linh vốn chẳng phải chuyện đơn giản. Hắn chỉ vì cảm ứng được Tế Linh bảo hộ của Trận Điện, mới nhận được 100 điểm tích phân thưởng. Mà giờ chỉ một quyển Sơ cấp Tinh Thần Lực Tu Tập Pháp Môn đã tốn mất 10 điểm — mức giá này đúng là không rẻ chút nào.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc