“Linh nguyên Thần Khí là cốt lõi tồn tại của một món Thần Khí, cũng giống như căn nguyên sinh mệnh của con người! Tam đại Thần Điện đã dùng chính căn nguyên của mình để luyện thành ba món chí bảo kia, ngươi có biết việc đó gây tổn hại lớn đến nhường nào cho bản thân Thần Điện không? Nếu không phải ba điện đã suy yếu đến mức chẳng thể gượng dậy nổi thì sao lại bị hệ thống của ngươi bắt giữ một cách dễ dàng như thế?”
“Hơn nữa, chuyện này căn bản chẳng có chút lợi tức nào mà ngươi nói!”
Tật Vô Ngôn bị quát đến bịt tai, vẻ mặt vẫn vô cùng vô tội:
“Trường Sinh à, ngươi chẳng phải luôn tỏ ra từ hòa, dễ gần sao? Sao giờ lại nổi điên như thế? Lớn tuổi rồi, giận dữ nhiều không tốt đâu, dễ bị cao huyết áp lắm đấy.”
Trường Sinh tức đến mức phải thở hổn hển, suýt chút nữa là ngã ra bất tỉnh.
Phần Tu thì nhẹ nhàng gõ lên trán Tật Vô Ngôn một cái:
“Nghe Trường Sinh tiền bối nói cho đàng hoàng vào, đừng có đùa nữa.”
Tật Vô Ngôn ôm đầu, nhảy sang bên kia tránh né. Hắn đâu phải cố tình làm loạn, mà là thật sự… không hiểu gì hết, như bị vây giữa màn sương mù đặc quánh.
“Được rồi, được rồi, ngươi cứ nói tiếp đi, ta nghe là được.” – Tật Vô Ngôn trừng mắt, thầm nghĩ dù Trường Sinh có nói gì, cứ nhớ kỹ đã rồi tính sau.
Trường Sinh trừng mắt, phồng cả râu, nhưng cuối cùng cũng đành tiếp tục:
“Linh nguyên của Thần Khí đã rời khỏi ba đại Thần Điện từ lâu. Giờ ba điện lại càng thêm suy yếu, đến mức lực lượng còn sót lại e là chẳng bằng nổi một pháp khí bình thường. Phải nhanh chóng nghĩ cách chữa trị linh nguyên của Thần Khí, nếu không, ba đại Thần Điện sớm muộn gì cũng sẽ hoàn toàn biến mất.”
Tật Vô Ngôn nghe vậy liền hoảng hốt, vội hỏi:
“Vậy… vậy… nếu ba đại Thần Điện biến mất, có ảnh hưởng gì đến ta không?”
Trường Sinh cười khà khà đầy ẩn ý:
“Ảnh hưởng tới ngươi thì không lớn lắm.”
Tật Vô Ngôn thở phào nhẹ nhõm. Nhưng còn chưa kịp thở hết một hơi, đã nghe Trường Sinh nói tiếp:
“Chỉ là nếu ba đại Thần Điện biến mất, ta và Mịch Linh cũng sẽ theo đó mà tan biến. Ngươi nghĩ thử xem, một mình ngươi có thể trở thành đại sư luyện chế toàn năng hay không?”
“Không, không thể.” – Tật Vô Ngôn lập tức lắc đầu. Nói cách khác, sự sống còn của ba đại Thần Điện chính là ràng buộc trực tiếp tới cái mạng nhỏ của hắn!
Tật Vô Ngôn khổ sở không nói nên lời, nước mắt muốn chảy mà không chảy được. Mẹ nó, rốt cuộc là mình đã gây ra nghiệp gì vậy? Tuy nói rời khỏi thế giới cũ, hắn sống khá vui vẻ, nhưng có thể đừng bi thảm đến mức cứ cách một đoạn lại phải đối mặt với nguy cơ sống còn được không? Đúng là khổ tận cam lai chưa thấy đâu, chỉ thấy hết khổ này tới khổ khác.
Phần Tu nhạy bén nhận ra tâm trạng của Tật Vô Ngôn có điều không ổn:
“Ngươi sao vậy?”
Tật Vô Ngôn lắc đầu, cố ép mình lấy lại tinh thần. Hắn không muốn để Phần Tu biết rằng sự tồn tại của hệ thống lại mang đến nguy cơ đe dọa tính mạng hắn như vậy.
Phần Tu nhìn hắn, không nói gì thêm. Với tâm tư của y, làm sao có thể không đoán được? Trên người Tật Vô Ngôn mang nhiều chí bảo đến thế, sao có thể không phải trả một cái giá rất lớn? Chỉ là hiện tại, y vẫn chưa rõ cái giá đó… rốt cuộc là gì.