Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 191

Trước Sau

break
Hắn ngơ ngác hỏi:

– Người là Luyện Dược Sư mà có thể giao chiến với cường giả Hóa Thần Cảnh suốt ba tháng? Luyện Dược Sư không phải là nghề phụ, không có năng lực chiến đấu à? Chẳng phải chỉ biết luyện đan thôi sao?

Trường Sinh lập tức trợn mắt, râu mép cũng rung lên vì giận:

– Ngươi nghe ai nói Luyện Dược Sư thì không có năng lực công kích?

Tật Vô Ngôn nhún vai, vẻ mặt vô tội:

– Thì Luyện Dược Sư ngoài việc luyện đan ra… còn làm được gì nữa chứ?


Trường Sinh nổi giận quát lớn:

– Nói ra lời như thế, vừa nghe đã biết là kiểu người vô dụng! Luyện Dược Sư có hai phương thức tấn công chính: một là tinh thần lực, hai là dị hỏa. Nếu tinh thần lực yếu, lại không có dị hỏa trong tay, thì đương nhiên chỉ có thể trở thành một chức nghiệp phụ trợ không có năng lực chiến đấu!

Có người dám nói Luyện Dược Sư là nghề nhược kê phụ trợ? Đối với Trường Sinh – một Dược Tổ danh chấn thiên hạ – đó chẳng khác nào một sự sỉ nhục trắng trợn. Nếu là người khác dám nói câu đó trước mặt lão, chỉ e đã bị tát chết từ lâu rồi!

Tật Vô Ngôn ngơ ngác hỏi:

– Tinh thần lực thì ta còn hiểu, nhưng dị hỏa là thứ gì?

Trường Sinh đáp:

– Dị hỏa là thứ sinh ra từ sự biến đổi kỳ dị của trời đất vạn vật. Mỗi loại dị hỏa có nguồn gốc và năng lực khác nhau, là thứ mà mọi Luyện Chế Sư đều ao ước cả đời. Dị hỏa mạnh hơn hàng trăm lần so với chân hỏa do bản thân luyện sư tự ngưng tụ, có thể thiêu rụi tất cả. Đối với Luyện Chế Sư, việc truy cầu dị hỏa cũng giống như võ giả theo đuổi võ học tối cao vậy.

Trường Sinh lại nói thêm:

– Chỉ là, đã là vật do thiên địa dưỡng dục thì tự nhiên cực kỳ hiếm thấy. Muốn có được một loại dị hỏa, nói thì dễ chứ làm được thì vô cùng gian nan.

Nghe đến đây, Tật Vô Ngôn bắt đầu thấy lòng mình xao động. Dị hỏa nghe qua quả thật vô cùng hấp dẫn. Nhưng lúc này không phải lúc bàn về dị hỏa — điều hắn quan tâm hơn cả chính là Phong Ẩn Thánh Pháp!

– Nhưng mà, ngươi là Luyện Dược Sư, thánh pháp đó với ngươi cũng đâu dùng được. Vậy cần gì phải liều mạng đến thế? – Tật Vô Ngôn thắc mắc. – Đồ mình không dùng được mà cũng tranh giành đến mức đó, có đáng không?

Vừa dứt lời, cả Trường Sinh và Phần Tu đều đồng loạt nhìn về phía hắn, sau đó... cùng thở dài. Có lẽ trên đời này, người có thể nói ra câu đó một cách thật lòng, ngoài Tật Vô Ngôn ra thì chẳng còn ai.

Trường Sinh thẳng thừng đáp, không chút ngượng ngùng:

– Ta dùng không được... nhưng thứ báu vật như vậy, chẳng lẽ lại để kẻ khác chiếm được dễ dàng? Ta đoạt về để trưng bày ngắm nghía, thế thì sao?

Tật Vô Ngôn: “…”

Phần Tu: “…”

Chợt nhận ra bản thân dường như vừa lỡ miệng để lộ tính cách thật của mình, Trường Sinh liền vội vàng ho khan một tiếng để che giấu.

– Tóm lại, sau này ta tìm mãi cũng không thấy tung tích lão bất tử kia nữa, dần dần cũng mất hứng với thánh pháp ấy. Dù sau này có biết tung tích của nửa còn lại, ta cũng chẳng còn tâm trạng để cướp nữa.

Dù sao thì... chỉ cần người khác không luyện thành được Phong Ẩn Thánh Pháp, dù nửa bộ hay nguyên bộ, đem về chỉ để bày ngắm cũng khiến lòng lão thấy thỏa mãn rồi.


Dĩ nhiên, những lời ấy Trường Sinh sẽ không bao giờ nói ra miệng.

Phần Tu trong lòng khẽ động, liền hỏi:

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc