Chẳng lẽ… Phượng Linh Thành sắp xuất hiện một vị Luyện Dược Sư mới?
Mà người này… lại là một thiếu niên chưa tròn mười sáu tuổi?
Đại trưởng lão muốn nói gì, Phần Thiên Quyết sao lại không hiểu. Có điều, chính y cũng không rõ ràng tình huống cụ thể, chỉ đành khẽ lắc đầu.
Tam trưởng lão do dự lên tiếng:
“Nhìn Tật gia cứ như phát cuồng, đuổi theo chúng ta đòi người, chẳng lẽ bọn họ đã biết đứa nhỏ kia có năng lực đặc biệt gì?”
Tứ trưởng lão cũng gật đầu tỏ ý tán đồng. Nếu không thì vì sao chẳng nhắc gì đến Tật Vô Thiên—người cùng huyết thống, lại cố chấp đòi cho được Tật Vô Ngôn?
Bốn người nhìn nhau lần nữa, trong lòng đều đã lờ mờ hiểu ra điều gì đó, nhưng không ai nói thành lời.
Đại trưởng lão trầm giọng:
“Nếu chất nhi kia của ngươi thật sự là một Luyện Dược Sư, thì bằng mọi giá, Phần gia cũng tuyệt đối không thể giao người ra ngoài. Không chỉ không được giao, mà còn phải dốc toàn lực bảo vệ. Đây là Luyện Dược Sư của chính Kim Diễm Quốc chúng ta, sao có thể để rơi vào tay kẻ khác được?”
“Hiện giờ ta vô cùng nghi ngờ, kẻ đứng sau Tật gia—vị cao nhân thần bí đó—e rằng không phải người của Kim Diễm Quốc.”
Lời đại trưởng lão vừa dứt, Phần Thiên Quyết cùng tam trưởng lão, tứ trưởng lão đều gật đầu đồng tình.
Đại trưởng lão trầm ngâm giây lát, bỗng ánh mắt loé sáng, nhìn chằm chằm Phần Thiên Quyết khiến y thoáng chột dạ, trong lòng lập tức dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Chỉ thấy đại trưởng lão cười hề hề:
“Tộc trưởng à, rảnh rỗi thì ngươi nên lui xuống sau núi dạo một vòng đi, đừng cả ngày ru rú trong thư phòng lo mấy chuyện lặt vặt đó mãi.”
Phần Thiên Quyết cứng mặt: “Chỉ là đi dạo một chút thôi sao? Với lại, mấy việc ta xử lý đều là đại sự của gia tộc, ai nói là việc vặt chứ?”
—
Trở về tiểu viện sau núi, Tật Vô Ngôn vẫn còn hưng phấn không thôi, líu lo hỏi:
“Biểu ca, thân pháp Cửu Ẩn U Tuyền Bộ của huynh thật quá lợi hại! Là học được trong tông môn sao?”
Phần Tu sững người, quay đầu nhìn hắn:
“Ngươi biết Cửu Ẩn U Tuyền Bộ?”
Lời vừa dứt, y mới chợt nhớ ra—Tật Vô Ngôn đâu phải người bình thường. Bên cạnh hắn còn có cả nhân vật cấp Trận Tổ đi theo, trên đời này còn gì mà hắn không biết chứ?
“Đây không phải võ học của tông môn,” Phần Tu đáp, “Khi ta còn là ngoại môn đệ tử, trong một lần làm nhiệm vụ tình cờ nhặt được bộ thân pháp này. Chỉ tiếc… đó chỉ là phần tàn bản, không đầy đủ.”
Chỉ là tàn bản mà đã mạnh thế này… Nếu có được toàn bộ thì uy lực còn khủng khiếp tới đâu nữa?
“Ha ha ha… Tiểu tử, lời ấy chưa đúng đâu!”
Một giọng già nua đột ngột vang lên, khiến cả Tật Vô Ngôn và Phần Tu giật mình.
Phần Tu lập tức nhìn Tật Vô Ngôn với ánh mắt kỳ lạ—giọng nói đó phát ra từ người hắn, nhưng rõ ràng không phải giọng của Mịch Linh.
Tật Vô Ngôn có hơi ngượng ngùng, gãi đầu nói:
“Tiền bối à, đừng bất ngờ lên tiếng thế chứ, làm người ta muốn rớt tim luôn rồi.”
Lão già tên Trường Sinh bật cười sảng khoái:
“Mịch Linh thằng nhóc đó không chịu ra mặt, thì đành để ta thay nó xuất đầu lộ diện vậy.”