Vậy mà bây giờ, thiếu niên kia lại có thể tùy tiện lấy ra nhiều Điều Tức Hoàn đến vậy, thậm chí còn phân phát bằng cả bình, ngươi một lọ, ta một lọ. Trời đất ơi, Điều Tức Hoàn hiện giờ đã nhiều đến mức có thể đựng bằng lọ như thế sao?
Khi mấy tên hộ vệ còn đang ôm đủ thứ tâm tư trong lòng thì bọn họ đã đến nơi – Diễn Võ Đường của Phần gia.
Diễn Võ Đường rất rộng, thường ngày những dịp tụ họp của đại gia tộc hay các cuộc tỷ thí trong tộc đều được tổ chức tại đây. Giờ phút này, bên trong đã tụ tập không ít người.
Theo thời gian đã định từ trước, còn hai ngày nữa mới đến kỳ Phần Tu ra đoán cốt. Nhưng bên Phần Thiên Bá vốn đã sốt ruột chờ không nổi, lần này hắn liên kết với nhị trưởng lão, lấy cớ từ những lời đồn về Tật gia và Phượng Linh trong thành, ép các trưởng lão khác phải đồng ý.
Ngay khi Tật gia vừa tung tin Phần Tu bị phế căn cốt, Phần Thiên Bá lập tức đưa ra đề nghị kiểm nghiệm lại tu vi của Phần Tu ngay. Nhưng đề xuất đó liên tục bị Phần Thiên Quyết bác bỏ.
Chỉ trong hơn một tháng ngắn ngủi, Phần Thiên Bá đã nhiều lần thúc ép đòi tổ chức đoán cốt sớm, song đều bị ngăn cản. Chỉ đến lúc này, hắn mới có cơ hội.
Lẽ ra, buổi đoán cốt lần này chỉ là chuyện riêng trong tộc, chỉ cần một vài nhân vật chủ chốt có mặt là đủ, không cần rình rang hay công khai. Nhưng Phần Thiên Bá tuyệt đối không dễ dàng bỏ qua cơ hội hiếm có này.
Hắn muốn tất cả người trong Phần gia đều chứng kiến tận mắt cảnh Phần Thiên Quyết thất thế, muốn chính tay đạp hai cha con họ dưới chân, rồi trong ánh mắt tôn kính của mọi người mà ngồi lên vị trí cao nhất kia!
Diễn Võ Đường ban đầu còn có chút ồn ào, nhưng ngay khi Phần Tu xuất hiện, mọi tiếng động lập tức lặng im như tờ.
Phần Thiên Quyết, Phần Thiên Bá cùng các trưởng lão đã ngồi ngay ngắn trên đài cao chủ vị, chỉ còn chờ Phần Tu xuất hiện.
Ánh mắt Phần Tu thẳng tắp, không né tránh, liền bước chân tiến thẳng lên đài cao.
Tật Vô Ngôn cũng đi sát bên cạnh hắn, dưới ánh mắt chăm chú của tất cả tiểu bối Phần gia, sánh vai cùng bước lên đài.
“Ra mắt phụ thân, chư vị trưởng lão.” Phần Tu chắp tay hành lễ. Tật Vô Ngôn cũng cúi người hành lễ theo kiểu vãn bối, nhưng không mở miệng.
Sắc mặt Phần Thiên Quyết vô cùng khó coi, rõ ràng là bị Phần Thiên Bá chọc giận đến mức không nhẹ.
Phần Thiên Quyết còn chưa kịp nói gì thì Phần Thiên Bá bên cạnh đã trừng mắt quát lớn:
“Phần Tu, ngươi cũng làm ra vẻ lắm! Bắt nhiều người chúng ta chờ ngươi một mình ngươi, ngươi thật nghĩ mình vẫn còn là thiên tài của Phần gia năm xưa à?”
Ánh mắt Phần Tu lạnh lẽo như băng quét về phía Phần Thiên Bá, hắn không giỏi lời lẽ đấu khẩu, nhưng luôn để hành động lên tiếng thay mình.
Có điều, người đi cạnh hắn – Tật Vô Ngôn – lại hoàn toàn trái ngược. Tật Vô Ngôn xưa nay không phải loại người dễ chịu gì cho cam, gặp chuyện chướng tai gai mắt là nói thẳng, không nể nang ai, nói ra được một câu khiến bản thân hả giận thì chẳng tội gì không nói.