Thì ra là vậy.
Cuối cùng Tật Vô Ngôn cũng hiểu vì sao khi dưỡng mẫu mất đã mấy tháng, dì vẫn không hay tin. Những năm gần đây, chắc hẳn mọi tâm trí và sức lực của dì đều dồn cả cho Phần Tu. Gặp phải chuyện như vậy, ai mà không rơi vào cảnh rối bời cả tâm trí lẫn thể xác?
Nghĩ đến việc dù bản thân đã khổ sở đến thế, dì vẫn còn đủ sức để lo cho huynh muội bọn họ, lòng Tật Vô Ngôn dâng lên một nỗi cảm kích sâu sắc.
“Biểu ca ở sân nào? Mau dẫn ta qua đó. Ta phải đến thăm huynh ấy.”
Phần Tu là con trai duy nhất của dì. Hôm qua mới đến Phần gia, Tật Vô Ngôn còn chưa hay biết gì. Giờ đã rõ, sao có thể không đi thăm hỏi một tiếng?
Gia phó dẫn Tật Vô Ngôn men theo lối nhỏ hướng về sân của Phần Tu. Dọc đường đi, không ít lời bàn tán xì xào cứ vang lên bên tai.
Phần Tu năm xưa được người người ngưỡng mộ bao nhiêu, thì giờ lại bị chê bai dè bỉu bấy nhiêu.
Một thiên tài từng đứng trên đỉnh cao, giờ phút này lại ngã xuống trở thành phế nhân vô dụng — có thể tưởng tượng được, những kẻ từng bị hắn bỏ xa ngày trước giờ đây trong lòng hả hê đến mức nào.
Tật Vô Ngôn lúc này mới hiểu rõ hơn những lời hai gia phó bàn nhau khi nãy. Hắn đoán lần này Phần gia tiếp đãi hắn nồng hậu như vậy, phần nhiều cũng bởi vì hắn đến từ Tật gia — một trong ba đại thế gia của Phượng Linh thành. Nếu Tật gia chịu đứng về phe tộc trưởng, thì địa vị của nhánh chính trong Phần gia hẳn cũng sẽ vững vàng hơn đôi chút.
Chỉ là... thật đáng tiếc.
Đừng nói đến việc bản thân Tật Vô Ngôn lúc này còn chưa chắc đã giữ được chỗ đứng trong Tật gia, cho dù Tật gia có công nhận thân phận hắn đi nữa, thì với thân phận của một vãn bối, hắn cũng chẳng thể làm lung lay được mối quan hệ và thế lực giữa hai đại thế gia. Mấy lời bàn tính của gia phó chẳng qua là suy nghĩ quá đơn thuần mà thôi.
Tật Vô Ngôn được đưa tới một tiểu viện yên tĩnh và có phần hẻo lánh. Trong sân đã đứng không ít người, nhìn trang phục có thể nhận ra đều là gia phó và thị vệ. Người trẻ tuổi trong Phần gia thì lại chẳng có lấy một ai tới thăm — điều này khiến lòng hắn khẽ trầm xuống.
Gia phó bảo hắn chờ một chút, rồi bước tới nói vài lời với một nam nhân trông như là thống lĩnh thị vệ. Người nọ quay sang nhìn Tật Vô Ngôn, hắn khẽ gật đầu tỏ ý chào. Sau đó, thống lĩnh thị vệ mới để gia phó vào trong bẩm báo — chuyện có gặp hay không thì cũng không phải điều y có thể tự ý quyết định.
Chẳng mấy chốc, gia phó quay lại, giọng cung kính nói:
“Phu nhân cho mời Vô Ngôn thiếu gia vào trong.”
Tật Vô Ngôn khẽ nói lời cảm ơn, rồi giữa ánh nhìn tò mò của mọi người xung quanh, bước chân vào phòng.
Vừa đến gần cửa, hắn đã nghe thấy bên trong vang lên giọng một nam nhân trầm thấp, hình như đang nhẹ giọng an ủi ai đó. Xen lẫn là tiếng nức nở rất khẽ, nghe qua cũng đoán được — đó là dì đang khóc.