Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 13

Trước Sau

break
Phủ nhà họ Phần quá rộng, Tật Vô Ngôn lại mới đến, đi một mình rất dễ lạc đường, có người dẫn theo thì yên tâm hơn.

Ba người đi ngang qua một sân huấn luyện, Tật Vô Ngôn vô tình ngẩng đầu nhìn vào khoảng đất trống nơi các thiếu niên nhà họ Phần đang tập luyện. Ánh mắt hắn bất chợt dừng lại dưới gốc đại thụ gần đó.

Dưới tán cây, có một nam tử trẻ tuổi đang đứng lặng. Trên người y mặc một bộ áo vải đơn sơ, mái tóc đen rối nhẹ buông xuống vai, theo gió nhẹ nhàng lay động cùng với vạt áo. Nam tử ấy đang chăm chú nhìn về phía sân huấn luyện, ánh mắt không chớp, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy thần sắc có phần trống rỗng, đôi mắt kia như không có tiêu cự, ánh nhìn mông lung đến lạ.

Cảnh tượng ấy kỳ lạ đến mức khiến Tật Vô Ngôn không khỏi dừng bước, ánh mắt bị thu hút hoàn toàn.

Dù khoảng cách khá xa, nhưng Tật Vô Ngôn vẫn thấy rõ dung mạo người nọ — là một nam tử vô cùng tuấn tú, vẻ ngoài nổi bật hơn hẳn người thường. Gương mặt anh tuấn đến mức khó tin, vóc dáng cao gầy mà thẳng tắp, khí chất lại thoát tục như không nhiễm bụi trần. Nếu đặt giữa đám đông nam nhân, thì hẳn phải là người đầu tiên thu hút mọi ánh nhìn — một dung mạo đủ khiến kẻ khác phải ganh ghét.

Tật Vô Ngôn không kìm được, khẽ hỏi:

“Người kia là ai?”

Hai gia phó đang chăm chú dẫn đường phía trước, nghe vậy thì quay đầu hỏi:

“Người nào cơ ạ?”

“Bên kia kìa.” Tật Vô Ngôn đưa tay chỉ về phía gốc đại thụ bên sân huấn luyện đối diện.

Hai gia phó nheo mắt nhìn theo hướng tay chỉ, thầm nghĩ khoảng cách xa như vậy mà Vô Ngôn thiếu gia vẫn trông rõ được, quả thực không đơn giản.

Đến khi hai người nhận ra người đang đứng dưới gốc cây là ai, sắc mặt liền biến đổi rõ rệt. Họ nhìn quanh một lượt, như đang tìm kiếm ai đó — nhưng chẳng thấy người thường hay theo sát bên cạnh nam tử ấy đâu.

“Không ổn rồi! Thiếu gia sao lại tự ý ra ngoài? Lại còn đứng đó một mình!” Một gia phó hoảng hốt, hấp tấp nói:

“Vô Ngôn thiếu gia, xin ngài đợi một chút, chúng ta cần rời đi một lát!”

Nói dứt câu, không chờ Tật Vô Ngôn kịp phản ứng, cả hai đã lập tức quay người chạy nhanh về phía nam tử kia. Nhìn vẻ mặt căng thẳng của họ, rõ ràng chuyện này không hề đơn giản.

Tật Vô Ngôn hơi nhíu mày, cũng bước theo phía sau.

Cùng lúc ấy, quanh sân huấn luyện cũng có mấy người khác đang đi về phía gốc cây nơi nam tử đứng.

Từ đằng xa, Tật Vô Ngôn đã nghe loáng thoáng tiếng cười khẩy vọng lại:

“Ồ, chẳng phải là thiên tài tuyệt thế của Phần gia chúng ta đấy sao? Sao lại đứng đây một mình thế này? À phải rồi, ta quên mất, ngươi đâu còn là thiên tài gì nữa… Bây giờ chỉ là một tên ngốc phế vật mà ai cũng chẳng buồn nhớ tới thôi, ha ha ha…”


Nam tử đứng dưới gốc đại thụ dường như hoàn toàn không nghe thấy âm thanh xung quanh, vẫn chăm chú nhìn về phía sân huấn luyện, như thể mọi lời giễu cợt đều chỉ là gió thoảng bên tai.

“Hai năm trước bị người ta từ Thanh Vân Tông trả về, khiến Phần gia chúng ta mất hết mặt mũi. Phần Tu, nếu ta là ngươi, đã sớm lấy cái chết để tạ tội rồi.”

Người lên tiếng là một nam tử chừng mười bảy, mười tám tuổi, trên mặt tràn đầy vẻ chế giễu và khinh miệt.

—Phần Tu?

Tật Vô Ngôn khựng lại một chút. Chẳng lẽ đó là con trai của dì — Phần Tu?

Trước kia, hắn đã không ít lần nghe dưỡng mẫu nhắc đến vị biểu ca từng được ca tụng là thiên tài tuyệt thế này. Tuy chưa từng gặp mặt, nhưng cái tên "Phần Tu" thì đã quen thuộc như sấm bên tai.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc