“Khổ cho con rồi, hài tử. Từ nay về sau cứ yên tâm ở lại Phần gia. Nơi này sẽ là nhà thứ hai của con. Con là cốt nhục của muội muội, tức là con của ta – Đỗ Nguyệt Dung. Chỉ cần dì còn ở đây, nhất định sẽ bảo vệ các con chu toàn.”
Tật Vô Ngôn được ôm trong vòng tay ấm áp ấy, lòng bỗng dâng trào một cảm giác mà đã lâu rồi hắn không còn được nếm trải – cảm giác của tình thân, của sự chở che dịu dàng. Mắt hắn khẽ đỏ hoe.
Hắn hít sâu một hơi, nuốt nước mắt vào trong, khẽ nói:
“Cảm ơn dì.”
Đỗ Nguyệt Dung dịu dàng vuốt đầu hắn, nhẹ giọng trấn an:
“Chuyện của Thiên Nhi, dì sẽ nghĩ cách. Con cứ yên tâm ở lại đây, Tật gia không dám làm gì nữa đâu.”
“Vâng.” – Tật Vô Ngôn nhẹ gật đầu.
Nói thật, khi vừa đặt chân đến đây, lòng hắn cũng thấp thỏm không yên. Hắn từng sợ rằng người dì trong lời đồn kia sẽ không chào đón hai huynh muội bọn họ. Bằng không, vì sao từ khi dưỡng mẫu qua đời đến nay, bên dì lại không có lấy một chút động tĩnh nào? Dù Phượng Linh thành rộng lớn thật đấy, nhưng cũng đâu thể đến mức mấy tháng trôi qua mà tin tức còn chưa truyền tới?
Nếu mọi chuyện đúng như hắn lo lắng, vậy thì huynh muội bọn họ sẽ trở thành cô nhi không chốn nương tựa. Trong một thế giới nơi thực lực là tất cả, muốn sống sót mà không có người chống lưng, quả thực là vô cùng gian nan.
May thay, dưỡng mẫu không nhìn lầm người. Dì thật sự là người xứng đáng để bà đặt niềm tin. Sự thương yêu mà Đỗ Nguyệt Dung dành cho hắn, từng chút một đều chân thật mà rõ ràng, không có lấy nửa phần giả vờ. Huống chi, dù biết hắn chỉ là con nuôi của dưỡng mẫu, bà vẫn chưa từng nhắc đến chuyện thân phận, lại càng không giữ khoảng cách. Bà thật sự xem hắn như máu mủ ruột thịt của muội muội mình – cũng là cháu ruột của chính bà. Chính vì thế, mới có thể gần gũi, dịu dàng đến vậy.
Chỉ là… vì sao đến giờ dì mới biết dưỡng mẫu đã mất? Chẳng lẽ Tật gia không hề sang Phần gia báo tang?
Nghĩ đến cảnh dưỡng mẫu ra đi đơn sơ, không một người thân thích bên cạnh, lòng Tật Vô Ngôn lại dâng lên một trận chua xót khó tả.
Đỗ Nguyệt Dung cũng biết Tật Vô Ngôn nhất định đã mệt mỏi đến kiệt sức. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt như Tật gia, e là đến một giấc ngủ ngon cũng trở thành điều xa xỉ. Sau một hồi trò chuyện, bà liền sai người đưa hắn xuống nghỉ ngơi, cẩn thận dặn dò chuẩn bị quần áo sạch sẽ, nước nóng tắm rửa và cả cơm canh nóng hổi – bà đoán hắn nhất định đang đói bụng.
Mà quả thật, Đỗ Nguyệt Dung đoán không sai. Tật Vô Ngôn vừa đói vừa mệt, chỉ mong có thể ăn một bữa no, tắm nước nóng một trận rồi ngủ một giấc thật yên lành. Những gì Đỗ Nguyệt Dung sắp xếp đều đúng ngay tâm ý hắn, khiến Tật Vô Ngôn trong lòng lại thêm cảm kích.
Có được một người như thế làm mẫu thân… quả thật là hạnh phúc.
Tật Vô Ngôn ngủ một mạch đến tận trưa hôm sau mới tỉnh. Từ khi xuyên đến thế giới này, hắn chưa từng có được một giấc ngủ trọn vẹn như vậy. Ở Tật gia, lúc nào cũng phải căng mình cảnh giác, đề phòng bị ám toán bất cứ lúc nào. Còn hôm qua, khi được dì đón vào Phần gia, thấy bà thật lòng yêu thương và che chở, Tật Vô Ngôn như thể cuối cùng đã tìm được một chốn an toàn để dừng chân, vì vậy mới có thể thả lỏng mà ngủ say đến vậy.