Ba Tinh Thần Tiểu Muội Xinh Đẹp

Chương 10: Sắp về đến nhà

Trước Sau

break

Bà chủ giống như nghe thấy chuyện gì kỳ lạ lắm, ngoáy ngoáy lỗ tai tưởng mình nghe nhầm:

"Cậu nói gì cơ? Một tháng?"

Ngay cả ba người Trần Đình Đình, cũng dùng một loại ánh mắt khiếp sợ nhìn về phía Bạch Ly.

Một tháng đó! Thế thì phải mất mấy trăm tệ!

Bạch Ly không có hứng thú nói nhảm với bà ta.

Hắn nhanh chóng tính toán trong lòng, một ngày hai mươi lăm, một tháng tính theo ba mươi ngày là bảy trăm năm mươi.

Cộng thêm tiền phòng bốn ngày các cô nợ trước đó, một trăm tệ.

Tổng cộng là tám trăm năm mươi tệ.

Vừa đúng bằng toàn bộ hạn mức đầu tư còn lại trong ngày hôm nay của hắn.

Hắn lấy điện thoại ra, mở mã thanh toán, hất cằm về phía tấm biển mã QR đặt trên quầy.

"Quét cái này được không?"

Bà chủ nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Bạch Ly, lại nhìn ba cô tinh thần tiểu muội.

【Cậu thanh niên này nhìn không giống kẻ ngốc mà?】

【Thế nhưng cậu ta lại muốn thuê phòng một tháng cho mấy cô tinh thần tiểu muội này, phải biết rằng số tiền này xác suất cao là không đòi lại được đâu.】

Bà ta lầm bầm, nhưng vẫn lấy điện thoại của mình ra, mở mã nhận tiền.

Giây tiếp theo, âm thanh thông báo điện tử vang lên.

"WeChat đã nhận, tám trăm năm mươi tệ."

Cơ thể bà chủ rõ ràng chấn động một cái, bà ta cúi đầu nhìn thông báo nhận tiền trên màn hình điện thoại, xác nhận đi xác nhận lại mấy lần mới dám tin đây là sự thật.

【Không đúng! Nếu như thằng nhóc này là muốn ăn mặn thì sao?】

【850 tệ, đổi lấy ba cô tinh thần tiểu muội mơn mởn này hầu hạ một tháng! Vậy thì cậu ta phải ăn bao nhiêu lần thịt đây?!!】

Lúc này bà chủ mới phản ứng lại, cậu thanh niên này không phải là thằng ngốc, mà là thiên tài!!

Cậu ta dùng 850 tệ liền đổi lấy được diễm phúc tề nhân (*) rồi!! Đó chính là phúc phần đấy! Phúc phần mà thanh niên trai tráng đều thích đấy!

Bạch Ly cất điện thoại đi, tầm mắt lướt qua khuôn mặt kinh ngạc của bà chủ, nhạt nhẽo mở miệng:

"Được rồi, căn phòng này, tôi bao một tháng."

"Ngoại trừ tôi và ba người các cô ấy, đừng cho bất kỳ ai vào, càng không được cho người khác thuê."

Bà chủ bây giờ càng thêm chắc chắn, cậu thanh niên này là túy ông chi ý bất tại tửu (**) rồi!

Biểu cảm của bà ta từ không hiểu vừa nãy, đến khiếp sợ, rồi nịnh nọt bây giờ, tốc độ biến sắc mặt nhanh đến mức kinh người.

Đống thịt mỡ trên mặt bà ta cố gắng nặn ra một nụ cười lấy lòng, giọng nói cũng ngọt đến phát ngấy:

"Hiểu, hiểu rồi! Ông chủ ngài cứ yên tâm! Tôi lập tức lấy chìa khóa căn phòng tốt nhất của chúng ta cho ngài! Căn phòng lớn nhất!"

"Chỉ là... nếu tiểu soái ca chơi chán đồ trẻ rồi, cái thân già này của tôi dạo này cũng hơi ngứa ngáy..."

Bà ta vừa nói, vừa nhanh nhẹn lấy chìa khóa xuống, hai tay dâng lên đưa cho Bạch Ly.

Mục đích của bà ta rất rõ ràng, cậu thanh niên này trẻ trung đẹp trai như vậy, cái thân già này của mình mà chăn được một lần thì đúng là lời to!!

Mà ba cô gái đứng phía sau Bạch Ly, đã hoàn toàn nhìn đến ngây ngốc.

Các cô há hốc mồm, ngây ngốc nhìn bóng lưng Bạch Ly.

Đặc biệt là Trần Đình Đình, trong đôi mắt luôn mang theo vài phần ngỗ ngược kia của cô ta, giờ phút này tràn ngập sự khó tin.

Bị người ta sỉ nhục, nợ tiền không trả, không có chỗ đi...

Những vấn đề nan giải khiến các cô bối rối đến mức không có chỗ chui xuống này, ở trước mặt người đàn ông này, lại chỉ là chuyện tiện tay là có thể giải quyết.

Tám trăm năm mươi tệ! Đối với các cô mà nói đây chính là một khoản tiền khổng lồ!!

Cứ như vậy hời hợt chi ra rồi?!

Số tiền này, đủ cho các cô uống hơn hai trăm ly nước chanh ở Mật Tuyết Băng Thành!

Cách thức giải quyết vấn đề đơn giản thô bạo này, lại mang theo một loại mị lực khiến các cô không thể cưỡng lại.

Hào phóng, đẹp trai, lại chịu giúp đỡ các cô.

Hình tượng của Bạch Ly trong mắt các cô, trong khoảnh khắc này đã được nâng lên một tầm cao mới.

Đó không phải là "đại ca", đó quả thực chính là thần.

Bạch Ly nhận lấy chìa khóa, cảm nhận ba ánh mắt tràn ngập sùng bái và ỷ lại phía sau, khóe miệng không tự chủ được mà nhếch lên.

Hắn xoay người lại, quơ quơ chiếc chìa khóa trong tay với ba người vẫn đang ngẩn ngơ:

"Đi thôi, vào phòng nào."

"A! Ồ ồ!"

Lúc này ba người Trần Đình Đình mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, cảm xúc bị đè nén lập tức bùng nổ.

"Đại ca trâu bò!" Trần Đình Đình là người đầu tiên hét lên xông tới, trực tiếp ôm chầm lấy cánh tay Bạch Ly từ bên hông.

Cô ta ngửa đầu, đôi mắt kẻ viền đậm kia sáng đến kinh người:

"Đại ca anh quá đẹp trai rồi! Đệch mợ, sắc mặt mụ già vừa nãy xanh lè luôn, mẹ kiếp hả giận thật đấy!"

Lý Giai Hân cũng theo sát phía sau, cô tuy không nói gì, nhưng động tác lại rất thành thật.

Cô ôm lấy cánh tay còn lại của Bạch Ly từ phía bên kia, gò má áp lên vai hắn, mái tóc màu tím cọ vào cổ hắn có chút ngứa ngáy.

Nhìn thấy hai cánh tay của Bạch Ly đều bị chiếm mất, Lâm Tiểu Song gấp gáp xoay vòng vòng.

Cuối cùng dứt khoát cắn răng một cái, ôm lấy eo Bạch Ly từ phía trước.

Vóc dáng cô bé chỉ cao đến ngực hắn, cả người đều vùi vào trong chiếc áo khoác gió của hắn, giọng nói rầu rĩ truyền ra từ trong lòng hắn:

"Đại ca... anh thật tốt..."

Bạch Ly cao một mét tám bảy, cứ như vậy bị ba cô gái với ba phong cách khác nhau treo trên người.

Bên trái là sự lạnh lùng ngầu lòi của Lý Giai Hân, bên phải là sự đẫy đà nóng bỏng của Trần Đình Đình, trong lòng là sự nhỏ nhắn mềm mại đáng yêu của Lâm Tiểu Song.

Ba mùi nước hoa khác nhau hòa quyện với thể hương riêng của các cô, tạo thành một mùi hương kỳ lạ bao bọc lấy hắn.

Điều này khiến một người đàn ông bình thường đang tuổi sung mãn như hắn có chút muốn chào cờ rồi.

"Khụ khụ." Bạch Ly ho khan hai tiếng, cùi chỏ rất thành thật mà cọ cọ vào bên trong.

Sau đó hắn mới nhẹ nhàng đẩy các cô ra:

"Được rồi, giúp được gì thì cũng giúp rồi, mau dẫn đường đi, xem phòng ốc thế nào."

Nghe hắn nói như vậy, ba cô gái mới lưu luyến không rời buong tay ra.

Trần Đình Đình giật lấy chìa khóa, lao lên cầu thang, trong bóng lưng đó tràn ngập sự vui vẻ hân hoan vì được nở mày nở mặt.

Căn phòng tốt nhất lớn nhất nằm ở cuối hành lang tầng ba.

Đẩy cửa ra, cảnh tượng bên trong ngược lại khiến Bạch Ly có chút bất ngờ.

Không bẩn thỉu bừa bộn như hắn tưởng tượng, căn phòng khá là sạch sẽ.

Trên sàn trải thảm nhựa màu đỏ sẫm, tường tuy có chút ố vàng, nhưng ít nhất không có vết mốc.

Trong phòng kê ba chiếc giường đơn, ga trải giường đều là màu trắng đồng nhất, tuy giặt đến mức có chút cứng lại, nhưng cũng coi như gọn gàng.

Trên tường treo một bộ phát WiFi.

Điều khiến Bạch Ly kinh ngạc nhất là, ở đây vậy mà lại có một phòng vệ sinh khép kín.

Tuy nhỏ đến đáng thương, nhưng ít nhất cũng có thể tắm nước nóng.

Đối với mức giá hai mươi lăm tệ một ngày mà nói, trang bị này quả thực có thể coi là xa hoa rồi.

Các cô gái không có hành lý gì, chỉ mỗi người một chiếc túi xách nhỏ, sau khi đi vào liền tiện tay ném lên bàn.

Trần Đình Đình cùng Lý Giai Hân động tác thuần thục đi tới bên giường, hai người hợp sức, hì hục đẩy ba chiếc giường nhỏ sát lại với nhau, ghép thành một chiếc giường lớn có thể ngủ được bốn năm người.

Làm xong tất cả những việc này, các cô lại giống như ba con mèo nhỏ xúm lại.

Trần Đình Đình tựa nghiêng bên mép giường, một chân duỗi thẳng, một chân co lại, phác họa ra đường cong tròn trịa dưới chiếc quần bò bó sát.

Cô ta dùng đầu lưỡi đẩy đẩy chiếc khuyên lưỡi, ánh mắt mang theo vài phần dò xét và trêu chọc:

"Đại ca, em hỏi lại anh một lần nữa, anh nói thật với em đi."

"Có phải là nhìn trúng đứa nào trong chị em bọn em rồi không? Anh tốt như vậy, bọn em trực tiếp theo anh về nhà cũng được, cần gì phải tiêu số tiền oan uổng này."

Lý Giai Hân ngồi bên cạnh cô ta, lặng lẽ gật đầu, cô nghịch ngợm lọn tóc màu tím của mình:

"Em không có ý kiến."

Lâm Tiểu Song đỏ mặt, bàn tay nhỏ bé căng thẳng bấu chặt góc áo, cũng nhỏ giọng hùa theo bổ sung:

"Vâng..."

Bạch Ly ngẩn người một chút.

Hắn nhìn ba khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp mang ba phong cách hoàn toàn khác biệt trước mắt này, dở khóc dở cười.

Hắn phát hiện bản thân vẫn đánh giá thấp lối tư duy của các cô.

"Được lắm mấy đứa, tôi coi các em là bạn bè, các em lại muốn chăn tôi?!" Bạch Ly tựa vào khung cửa, hai tay đút vào túi áo khoác gió:

"Tôi chỉ cảm thấy các em khá thú vị, tiện tay giúp một chút, cũng coi như trải nghiệm cuộc sống."

Hắn tỏ ra hờ hững, không hề bận tâm, có thể rút lui bất cứ lúc nào.

Thế nhưng cố tình loại đàn ông này, lại càng khiến ánh sáng trong mắt các cô gái thêm nóng bỏng.

Sự cường đại và thần bí không cầu báo đáp này, đối với các cô mà nói chính là liều thuốc độc chí mạng.

Sau đó, Bạch Ly nhìn thấy mặt trời bên ngoài đã lên cao.

Hắn lấy điện thoại ra xem, đã gần trưa rồi.

Tin nhắn WeChat của mẹ lúc này hiện lên:

【Cục cưng con đến đâu rồi? Anh họ Bạch Kiến của con đến nhà chúng ta làm khách rồi đấy!】

---

*Chú thích:*

(*) *Diễm phúc tề nhân (齐人之福): Thành ngữ Trung Quốc, chỉ người đàn ông có nhiều vợ hoặc người tình cùng lúc.*

(**) *Túy ông chi ý bất tại tửu (醉翁之意不在酒): Ý của người say không nằm ở rượu. Câu nói nổi tiếng của Âu Dương Tu, ám chỉ việc làm một hành động nhưng mục đích thực sự lại hướng tới một điều khác.*

break
Trước Sau

Báo lỗi chương