“Du Nhi tỷ tỷ ôm.”
Hắn không thích, nhưng Tam công chúa thích, nũng nịu đưa tay về phía Đường Du.
Đường Du lại nhìn Tống Khâm, Tống Khâm không cử động đầu, nhưng cơ thể nghiêng sang, cánh tay đang bế Tam công chúa cũng hạ thấp xuống, ý là bằng lòng giao Tam công chúa ra. Đường Du liền đỡ lấy hai nách Tam công chúa, bế bé gái gầy nhỏ vào lòng mình, ngồi đối diện với Vệ Chiêu, cúi đầu dỗ dành: “Sao Tam công chúa lại gầy đi thế này, có phải không chịu ăn cơm không? Như vậy là không được đâu, phải ăn nhiều mới cao bằng tỷ tỷ được chứ.”
Tam công chúa ngoan ngoãn gật đầu: “Tối nay muội uống được nửa bát cháo, hoàng thúc đút muội uống đấy.”
Hàng mi Đường Du khẽ động, không thể tưởng tượng nổi cảnh Tống Khâm tỉ mỉ chăm sóc Tam công chúa sẽ như thế nào.
Tam công chúa ngẩng đầu nhìn lên, thấy Du tỷ tỷ có vẻ không tin lắm, cô bé quay đầu gọi Tống Khâm: “Hoàng thúc, con có ăn nửa bát cháo mà, đúng không ạ?”
Cháu gái gọi mình làm chứng, Tống Khâm quay sang xoa đầu bé gái: “Noãn Noãn ngoan.”
Tam công chúa cười hạnh phúc, tiếp tục trò chuyện với Đường Du.
Tống Khâm đang định quay đi, tầm mắt đột nhiên rơi vào eo của cháu gái. Tư thế thiếu nữ bế cháu gái y hệt như hắn, tay phải nắm bàn tay nhỏ của cháu gái, tay trái vòng qua người cô bé. Bên trong áo choàng của nàng là một chiếc áo bối tử màu đỏ hải đường, cổ tay áo cùng màu, nhờ vậy càng làm tôn lên bàn tay lộ ra bên ngoài trắng trẻo mịn màng, có thể sánh với loại ngọc dương chỉ thượng hạng, thon dài và mềm mại như không có xương.
Từ phía đối diện truyền đến một ánh mắt không hài lòng, Tống Khâm không cần ngẩng đầu cũng biết là ai, hắn khinh miệt nhếch môi, một lần nữa quay mặt ra cửa sổ.
Vệ Chiêu thấy hắn đã thu hồi ánh mắt nhìn trộm Đường Du, cơn giận trong lòng mới dần bình phục.
Hai nam nhân đều không nói chuyện, trong căn phòng nhã nhặn chỉ có tiếng trò chuyện dịu dàng giữa Đường Du và Tam công chúa.
Không biết qua bao lâu, bên ngoài cửa sổ chợt sáng bừng lên, Đường Du và Tam công chúa đồng thời nhìn ra, vừa vặn thấy một đóa pháo hoa rực rỡ.
Đêm đen như tấm màn, trăng sáng treo cao, pháo hoa rực rỡ hết đóa này đến đóa khác, đẹp tựa như một giấc mơ.
“Đẹp quá…” Tam công chúa lẩm bẩm.
Đường Du vừa định hưởng ứng, nam nhân bên cạnh đột nhiên quay sang. Trong khoảnh khắc đó, Đường Du nhìn rõ mồn một ánh pháo hoa phản chiếu trong đôi mắt phượng của hắn. Ánh mắt như nước, pháo hoa diễm lệ, sóng mắt hòa quyện với muôn màu sắc ngoài cửa sổ, bỗng hóa thành một loại hào quang kinh tâm động phách, không hẳn là dịu dàng, nhưng lại vượt xa bất kỳ sự dịu dàng nào.
Đường Du thẫn thờ mất một lúc.
Tống Khâm định đón lấy Tam công chúa, cơ thể không tránh khỏi áp sát nàng. Cảm nhận được cái nhìn chằm chằm của thiếu nữ, Tống Khâm nâng mi mắt lên.
Hắn nhìn thấy pháo hoa trong đôi mắt trong veo của nàng.
Đường Du thì lại như rơi vào một hồ nước lạnh thấu xương, nàng lập tức sực tỉnh, vội vàng cụp mắt xuống.
Ánh mắt Tống Khâm lần lượt lướt qua gương mặt tái nhợt, đôi môi đỏ như anh đào, dải dây thắt của áo choàng trước ngực nàng, rồi dừng lại trên người cháu gái. Hắn cúi người, đỡ lấy nách cháu gái, khi nhấc lên mang theo một làn hương thiếu nữ thoang thoảng phả vào mặt.
Có lẽ vì đã ngửi suốt gần một khắc đồng hồ nên đã quen, Tống Khâm ngạc nhiên nhận ra, lúc này mùi hương đậm hơn nhưng hắn lại không còn cảm thấy phản cảm như trước nữa.