Bá Sủng

Chương 6: Quỷ Vương gia

Trước Sau

break

Phóng Hạc Lâu là quán rượu cao nhất kinh thành, tương truyền được xây dựng mô phỏng theo Hoàng Hạc Lâu ở Giang Nam. Tòa lâu cao năm tầng, ngày thường việc buôn bán vốn đã hưng thịnh, đến những dịp tốt thích hợp để ra ngoài thưởng đèn như Tết Nguyên tiêu hay Trung thu, Phóng Hạc Lâu không phải cứ có tiền là vào được, mà từ sớm đã bị các bậc quan lại quyền quý đặt hết chỗ.

Đứng càng cao thì nhìn càng xa, nhưng muốn đứng cao thì bắt buộc phải leo lên lầu.

Đường Du là tiểu thư khuê các, một tháng cùng lắm chỉ ra ngoài vài chuyến thăm hỏi thân thích, dù không đến mức liễu yếu đào tơ thì cũng là thân vàng lá ngọc, leo đến tầng ba đã thở dốc không thôi. Đèn hoa trên đầu tỏa ra ánh sáng nhu hòa, dưới ánh đèn, đôi má thiếu nữ ửng hồng, tiếng thở dốc nhè nhẹ, tựa như đóa hải đường nở rộ trong đêm, khiến người ta không khỏi nảy sinh lòng thương xót.

“Để biểu ca đỡ muội.” Vệ Chiêu bước đến bên cạnh nàng, hạ thấp giọng nói.

Đường Du lắc đầu, đứng tại chỗ một lúc, nhìn lên phía trên, lại liếc nhìn hai thị vệ đang bám theo không xa không gần ở tầng hai, nhíu mày nói: “Đi thôi.” Nói xong, nàng bước lên bậc thang gỗ trước mặt.

Vệ Chiêu sợ nàng kiệt sức trượt chân ngã xuống, ân cần đi sát sau lưng nàng. Nhìn biểu muội từng bước leo lên một cách chẳng mấy dễ dàng, nghĩ đến Tống Khâm, kẻ đã ép buộc họ đến đây thưởng đèn, bóng tối trong đôi mắt đen thẫm của Vệ Chiêu ngày càng đậm đặc.

Tống Khâm, Nhiếp Chính Vương.

Tiên đế có hai người huynh đệ, Thành Vương là huynh đệ cùng mẫu thân, còn Đoan Vương Tống Khâm là do phi tần khác sinh ra. Năm Tống Khâm mười sáu tuổi, bộ tộc man di ở phía Tây Nam phản loạn, tiên đế phái Tống Khâm xuất chinh, nhìn bề ngoài là trọng dụng nhưng thực chất ẩn chứa sát cơ. Nhưng Tống Khâm mạng lớn, ba vạn quân mã cuối cùng chỉ còn lại hai ngàn, hắn dựa vào hai ngàn tướng sĩ đó đại bại quân man di, bình định chiến loạn. Sau trận chiến, Tống Khâm hạ lệnh giết sạch một vạn tù binh để tế các tướng sĩ tử trận, vang danh sau một trận đánh, người đời gọi là “quỷ Vương gia”.

Tiên đế đề phòng hắn, lệnh cho Tống Khâm trấn thủ vùng Tây Nam hoang vu, không có chiếu chỉ không được về kinh.

Dần dà, bá tính kinh thành gần như quên mất Đại Tề còn có một vị Đoan Vương.

Nhưng tiên đế không quên, hằng năm đều phái người tới dò xét ngầm, xem Tống Khâm ở Tây Nam có an phận hay không, vừa muốn lợi dụng Tống Khâm trấn giữ biên cương, lại vừa sợ Tống Khâm âm thầm mở rộng thế lực. Đáng tiếc, đề phòng đủ đường, cuối cùng người tạo phản lại chính là huynh đệ ruột thịt Thành Vương. Thành Vương dẫn quân phản loạn đánh thẳng vào kinh thành, mưu hại tiên đế, tàn sát các hoàng tử.

Mắt thấy Thành Vương sắp soán vị thành công, Tống Khâm dẫn quân vào kinh ngay trong đêm, dùng thế sét đánh không kịp vuốt mặt bình định quân phản loạn.

Trong cuộc hỗn chiến, bốn hoàng tử và hai công chúa của tiên đế mất mạng, chỉ còn lại Ngũ hoàng tử mới bốn tuổi và Tam công chúa vừa sinh non. Khi đó Tống Khâm hai mươi hai tuổi, khoác lên mình chiến giáp thì có tư thế của một chiến thần bách chiến bách thắng, thay ra mãng bào thì có tướng mạo đế vương uy nghi. Vừa có chiến công lại có công trấn áp gian thần tặc tử, hắn lập tức nhận được sự ủng hộ của một nửa triều thần, khuyên hắn đăng cơ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc