Bá Sủng

Chương 4: Kẻ lạ mặt cướp đèn

Trước Sau

break

Đây là món quà sinh nhật Vệ Chiêu tặng nàng, bắt đầu từ năm nàng bảy tuổi, mỗi năm lại đổi một con cá khác nhau, con nào cũng tinh xảo đáng yêu.

Xe ngựa dừng lại ở đầu một con ngõ, Vệ Chiêu đỡ nàng xuống xe, hai người đi bộ ra phố phía trước để ngắm đèn.

Vệ Chiêu có võ công nên không để đám hạ nhân đi theo, chỉ có hắn ta sánh bước cùng Đường Du. Đi được một đoạn, tay hắn ta âm thầm vươn về phía Đường Du.

Phong tục triều đại này khá cởi mở, nữ tử có thể ra ngoài dạo chơi, ngắm cảnh khắp nơi, nhưng việc tiếp xúc thân thể với nam giới vẫn phải kiêng dè. Đường Du thích Vệ Chiêu, nhưng nàng luôn giữ đúng lễ giáo, chưa từng có hành vi lả lơi. Nhận ra ý đồ của Vệ Chiêu, Đường Du né sang bên cạnh hai bước, nghiêm giọng cảnh cáo: “Huynh còn không giữ quy củ nữa là muội về ngay đấy.”

Mưu đồ không thành, Vệ Chiêu tiu nghỉu cười xòa: “Không dám nữa, muội đừng giận. Đi thôi, chúng ta đi xem hoa đăng.”

Hắn ta không hề có ý không tôn trọng biểu muội, chỉ là quá thích nàng nên không kìm lòng được.

Nhìn hắn ta cười rạng rỡ đầy vẻ nịnh nọt, chút giận dỗi của Đường Du tan biến ngay tức khắc. Thấy phía trước người mỗi lúc một đông, nàng kéo mũ trùm đầu của áo choàng lên che kín. Trên đường cũng có không ít cô nương ăn mặc như nàng, ánh đèn lại mờ ảo, dẫu có gặp người quen thì đứng xa cũng khó lòng nhận ra.

Hoa đăng trên phố vốn chẳng tinh xảo bằng đèn trong Hầu phủ, nhưng thắng ở chỗ kiểu dáng đa dạng, đủ màu sắc và hình thù kỳ quái. Đường Du dần bị những chiếc đèn thu hút, Vệ Chiêu đi sát không rời nửa bước, mấy lần giúp nàng đẩy những người qua đường suýt chút nữa va vào nàng.

“Cái kia đẹp kìa.” Mắt Vệ Chiêu bỗng sáng lên, chỉ tay về phía gian hàng chéo đối diện cho Đường Du xem.

Fáng người Đường Du thấp, phải nép sát vào người hắn ta mới nhìn thấy chiếc đèn đó. Nó có hình cá chép, thân cá được ánh nến bên trong chiếu rọi đỏ rực, dây đèn móc vào miệng cá, trông giống như vừa mới câu được từ biển đèn lên.

Đường Du nhìn một cái là thích ngay.

Người bán đèn là một cụ già lưng khom, cụ vất vả gỡ chiếc đèn cá chép từ trên giá xuống, ra giá năm mươi đồng tiền.

Đường Du cảm thấy buồn cười, ông lão này thật không thật thà, rõ ràng nhìn ra hai người họ xuất thân từ gia đình giàu có nên cố ý nâng giá.

Vệ Chiêu không bận tâm đến năm mươi đồng, trực tiếp ném cho ông lão một thỏi bạc vụn.

Ông lão cười đến mức cái lưng khom suýt thì thẳng lại được, liên tục cảm ơn, cất kỹ bạc rồi mới đưa chiếc đèn cá chép qua.

Vệ Chiêu định đưa tay đón lấy thì có người đã nhanh chân đến trước. Đường Du vẫn luôn nhìn chằm chằm vào chiếc đèn, thấy cán đèn đột ngột bị một bàn tay thon dài trắng trẻo cướp mất, nàng cau mày, rướn người nhìn xem là ai.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc