Đường Du thì không muốn gả. Nghe tiếng vó ngựa nàng đã đoán ra thân phận người tới, nàng vô cảm nhìn vào vạt áo của ma ma phía trước, tâm không bi không hỉ. Thế nhưng, sự xuất hiện của hắn dù không thể khơi dậy những ký ức nàng cố tình kìm nén, thì tiếng chó sủa vừa quen thuộc vừa xa lạ kia lại bất ngờ phá vỡ phòng tuyến cuối cùng trong lòng nàng. Ký ức như thủy triều cuồn cuộn ùa về.
Hắn sợ nàng cô đơn sầu muộn nên đã chọn một con chó vàng nhỏ biết cười tặng nàng. Nguyên Bảo chui vào dưới váy nàng, hắn thô lỗ vén váy nàng lên để bắt chó. Hắn không chê tiếng sủa của Nguyên Bảo phiền phức, cho phép nó ngủ trong phòng nàng. Nguyên Bảo vô tình ăn nhầm thuốc độc, hắn nhìn thấu quỷ kế của Thái hậu nhưng vẫn tin tưởng nàng, không những không trách phạt mà còn đối tốt với nàng hơn trước…
Trong Đoan Vương phủ, thứ duy nhất nàng không nỡ quên chính là Nguyên Bảo. Chẳng ngờ chính vì tia lưu luyến ấy, mà giờ đây vài tiếng sủa của nó đã gọi về mọi ký ức, kèm theo đó là từng cơn đau nhói. Lòng Đường Du chua xót, hắn chỉ tình cờ đi ngang qua, hay là cố ý đến xem đám tú nữ của hắn? Hắn dắt Nguyên Bảo đến đây làm gì? Là muốn cho nàng biết rằng, nàng không chỉ lỡ mất vị Vương gia cao quý như hắn, mà còn lỡ mất cả Nguyên Bảo sao?
“Bái kiến Vương gia.” Ma ma giáo tập là người tỉnh táo lại đầu tiên, dẫn đầu đám tú nữ quỳ xuống. Đường Du không muốn nhìn hắn, nhưng lúc này buộc phải xoay người, cúi đầu quỳ xuống, thầm cảm thấy may mắn vì hiện tại nàng đứng ở cuối hàng, cách hắn xa nhất.
Tống Khâm ngồi trên cao, đôi mắt phượng hờ hững lướt qua phía tiểu cô nương, dây cương trong tay siết chặt hơn. Hắn lạnh giọng hỏi ma ma giáo tập: “Đây chính là những người để chọn làm Vương phi của bản vương sao?”
Ma ma giáo tập cúi rạp người, cung kính đáp: “Bẩm Vương gia, họ đều là tú nữ, mới vào cung chưa hiểu chuyện, cần phải học lại quy củ lễ nghi. Những ai không đạt yêu cầu sẽ bị đưa ra khỏi cung, một tháng sau mới dẫn đến trước mặt Vương gia để ngài lựa chọn.”
Tống Khâm nghe vậy liền phát ra một tiếng hừ lạnh khinh miệt, nói với đám tú nữ: “Bản vương chọn phi không cần phiền phức như vậy. Tất cả ngẩng đầu lên, bản vương sẽ chọn Vương phi ngay bây giờ.”
Các tú nữ hoặc vì kinh ngạc, hoặc vì phục tùng, gần như tất cả đều ngẩng đầu lên. Chỉ có Đường Du chậm mất một nhịp, nàng từ từ nâng đầu, nhưng nâng thấp nhất và mắt cũng không nhìn về phía trước.
Tống Khâm thúc ngựa, thong thả đi dọc theo hàng tú nữ. Đôi mắt phượng lạnh lùng quét qua từng người như đang chọn món hàng, nhanh chóng đi tới cạnh tỷ muội nhà họ Đường. Đường Lâm phấn khích đỏ cả mặt, muốn nhìn Tống Khâm nhưng không dám, Đường Du cảm nhận được sự dò xét thâm trầm của nam nhân, gương mặt nàng tái nhợt, tưởng như khắc sau sẽ phải nghe những lời lạnh lùng của hắn.
“Gâu…” Nguyên Bảo vốn luôn bám theo sau con tuấn mã, cuối cùng cũng đến được bên cạnh nữ chủ nhân, nó không nhịn được mà tiến tới. Thấy đầu chó sắp chạm vào tiểu cô nương, Tống Khâm đột ngột quay ngựa trở lại. Nguyên Bảo vẫy vẫy đuôi, ánh mắt lưỡng lự giữa bóng lưng lạnh lùng của nam chủ nhân và nữ chủ nhân không chịu ngẩng đầu nhìn nó, cuối cùng vì sợ hãi Tống Khâm, nó đành ngoan ngoãn đi theo.
“Đều rất đẹp, nhưng bản vương không thấy họ có gì khác biệt.” Tống Khâm dừng lại bên cạnh ma ma giáo tập, giọng điệu không vui.
Ma ma giáo tập toát mồ hôi lạnh, sao có thể không có khác biệt? Chẳng lẽ Vương gia không ưng ý một ai, chê bà không biết chọn người?
Đang lúc thấp thỏm, trên đầu lại vang lên giọng nói thanh lãnh của nam nhân: “Nếu bản vương không thấy được sự khác biệt, vậy hãy để linh khuyển của bản vương chọn giúp. Nguyên Bảo, ngươi thích ai làm nữ chủ nhân của ngươi?”
Tống Khâm cúi đầu, ra hiệu cho Nguyên Bảo phía dưới đi chọn người.
Thế là, dưới ánh mắt không thể tin nổi của mọi người, Nguyên Bảo lạch bạch chạy đến cuối hàng, giơ chân trước vồ lấy người Đường Du. Đường Du đâu có ngốc, đến nước này sao nàng không nhìn ra tâm tư của Tống Khâm? Chuyện chọn phi hay chuyện buông tay đều là giả cả, hắn chính là muốn cưới nàng, nếu không dắt Nguyên Bảo đến đây làm gì?
Hắn vẫn chưa quên nàng, nàng nên vui sao?
Đường Du không biết, nàng chỉ biết mình đã khóc, không cầm được nước mắt. Nàng hận hắn nhẫn tâm lừa dối, hận hắn làm loạn như thế này, đến mức nàng giận lây sang cả Nguyên Bảo. Nàng túm lấy chân nó đẩy sang một bên, nhưng cứ đẩy một lần thì Nguyên Bảo lại vồ lấy một lần. Hình ảnh tiểu cô nương khóc thút thít trong mắt ma ma và đám tú nữ lại trở thành việc Đường Du sợ chó, hoặc giả là không muốn gả cho Vương gia.
Nếu là người khác thì thật khó hiểu, nhưng đặt lên người Đường Du, các tú nữ nhìn nhau với tâm trạng phức tạp. Nghe nói Đường Du và Vệ Chiêu là thanh mai trúc mã, nếu không phải năm ngoái Cảnh Ninh Hầu về muộn, không kịp sắp xếp hôn sự cho con gái, lại vừa hay gặp lúc Đoan Vương về kinh tuyển tú, thì tám phần mười Đường Du đã gả cho Vệ Chiêu rồi. Làm sao nàng có thể có được vị trí Vương phi mà bao quý nữ mơ ước nhưng nàng lại không màng này?
Vương gia sẽ làm gì tiếp theo? Thật sự nghe theo một con chó sao?
Đám tú nữ đồng loạt nhìn về phía Tống Khâm.
Tống Khâm thúc ngựa quay lại bên cạnh Đường Du, nhìn Nguyên Bảo kiên trì muốn liếm mặt tiểu cô nương, hắn nở nụ cười đầy hứng thú: “Nàng là tiểu thư nhà ai?”
Các tú nữ bừng tỉnh đại ngộ, phải rồi, Vương gia ngày đêm lo toan việc nước, không ở hoàng cung vương phủ thì cũng ra ngoài giết địch, làm sao quen biết hết đám quý nữ các nàng được.
Đường Du lại lườm Tống Khâm một cái thật sắc, nhưng mỹ nhân lệ nhòa, trên vai còn bị một con chó vàng nhiệt tình bám lấy, cái nhìn đó chẳng hề có chút uy hiếp nào.
“Bản vương đang hỏi nàng đấy.” Tống Khâm nhảy xuống ngựa, ngồi xổm xuống, bóp nhẹ cằm Đường Du, đôi mắt phượng tham lam nhìn chằm chằm nàng. Ngày nhớ đêm mong, nửa năm không gặp, bốn tháng không nghe giọng nói, nàng có biết hắn nhớ nàng đến nhường nào không? Đã bao lần hắn đến ngoài Hầu phủ, gắng gượng kìm nén, nhìn về phía khuê phòng của nàng để giải tỏa đôi chút nỗi tương tư.
Đường Du hiểu ánh mắt của hắn, biết sự bá đạo và cố chấp của hắn, nàng không khóc cũng không giận nữa, chỉ nhìn hắn cầu xin. Họ thực sự không thể ở bên nhau, hắn không thể thấu hiểu cho nỗi khổ tâm của nàng sao?
Tống Khâm sao có thể không thấu hiểu? Nàng sợ làm hỏng danh tiếng của cha mình, vậy nên hắn sẽ đóng vai kẻ tiểu nhân, hắn sẽ làm vị Vương gia hoang đường dùng chó chọn phi. Như vậy Thái hậu ban hôn, Đường gia không thể kháng chỉ, cộng thêm kế hoạch sau này, Đường Mộ Nguyên được ghi chép trong sử sách chắc chắn sẽ là một đại tướng quân lập nhiều chiến công, là trung thần, không phải chịu bất kỳ vết nhơ nào.
“Nói đi, nàng là tiểu thư nhà ai.” Tống Khâm dùng ngón cái và ngón trỏ bóp nhẹ cằm nàng, ngón giữa âm thầm mơn trớn, vừa khinh bạc vừa dịu dàng. Sự rung động quen thuộc truyền từ đầu ngón tay hắn, đôi mắt phượng cũng tràn đầy sự nhung nhớ và xót xa không thèm che giấu. Đường Du cười khổ, nhắm mắt lại: “Thần nữ Đường Du, trưởng nữ Cảnh Ninh Hầu phủ.”
Tống Khâm cười hài lòng, buông nàng ra rồi đứng dậy: “Hóa ra là ái nữ của Cảnh Ninh Hầu. Được, nàng về nhà trước đi, bản vương sẽ đi thỉnh Thái hậu hạ chỉ, ban hôn nàng làm Vương phi của bản vương.”