Anh Vẫn Chưa Giữ Được Em

Chương 4: Cô suýt chút nữa là bị anh trêu cho phát khóc

Trước Sau

break

"... Em cướp mất bạn gái của tôi đấy."

Hoa xuân vươn vào cửa sổ gỗ, cánh hoa rơi lên chú khỉ nhỏ vẽ bằng nước trên bệ cửa của Hứa Tinh Châu, mang theo một vẻ thanh bình như thơ của tiết trời xuân.

Hứa Tinh Châu im lặng suốt ba giây: "..."

Ngay sau đó, Hứa Tinh Châu gào lên tuyệt vọng: "Tôi không có! Tôi không có cướp thành công được chưa! Đừng có ngậm máu phun người bôi nhọ sự trong sạch của tôi! Tôi thích trêu ghẹo các em gái thật đấy, nhưng tôi cũng tôn trọng ý nguyện của các em ấy..."

Tần Độ nghiến răng: "Cứ đợi đấy."

Hứa Tinh Châu gần như yếu thế nói: "Tôi... tối hôm đó tôi thực sự không ngờ sẽ gặp lại anh, không phải là tôi có thể chấp nhận lời thách đấu của anh đâu... Thân hình tôi nhỏ bé lắm, đánh không lại đâu, tôi chưa từng học Taekwondo..."

"Không phải em từng huênh hoang với tôi là em luyện cả Taekwondo lẫn Judo à?" Tần Độ chẳng thèm để tâm: "Biết Judo thì cũng không tính là tôi bắt nạt em."

Hứa Tinh Châu: "..."

Hứa Tinh Châu tuyệt vọng nhớ lại, hình như Judo là mình học ở lớp năng khiếu hồi mẫu giáo... còn Taekwondo là mượn đai đen của Trình Nhạn để chụp ảnh tự sướng... Nhưng chuyện này ngớ ngẩn quá sao mà nói ra miệng được...

Hứa Tinh Châu chột dạ đến cùng cực: "Đó... đó là đương nhiên!"

"Từ nhỏ tôi đã là "công chúa Judo" rồi, được gấu trắng Siberia chứng nhận hẳn hoi đấy." Hứa Tinh Châu nói: "Chuyện hẹn đánh nhau tuyệt đối không nuốt lời, mong anh yên tâm! Đến lúc đó đừng để tôi đánh cho khóc nhè là được, viện phí thì anh tự chịu nhé, tháng này tôi nghèo lắm."

Tần Độ phối hợp ra dấu tay OK, nói: "Vậy thì hẹn thời gian chứ?"

"..."

Hứa Tinh Châu suy nghĩ chưa đầy nửa giây, lập tức giật lấy chiếc túi chéo bằng vải tote, nhấc chân lao thẳng vào phòng học 206! Bên trong giáo sư già vừa đến, đang sao chép giáo án vào máy tính. Vị giáo sư của Viện Kinh tế này cực kỳ thích viết bảng, trên bảng đen hiện rõ dòng chữ: 'Ước lượng tham số và kiểm định'.

Hứa Tinh Châu phán đoán mình đã an toàn, hừ một tiếng: "Hẹn cái con khỉ."

"Cũng không biết xấu hổ," Hứa Tinh Châu lẩm bẩm khinh bỉ: "Từng này tuổi rồi còn đòi hẹn đánh nhau, mười năm mà lớn thêm có tám tuổi. Tuổi tác sống ngược hết vào bụng mẹ rồi."

...

Trình Nhạn sáng nay bị đau bụng kinh nên không đi học, hai người bạn cùng phòng còn lại của Hứa Tinh Châu thì tinh thần học tập cực cao, lúc này đang ngồi ngay chính giữa hàng đầu tiên, những người dám ngồi vị trí đó đều rất có bản lĩnh. Hứa Tinh Châu sau khi giải quyết xong khủng hoảng nhân sinh, quyết đoán ngồi xuống hàng cuối cùng.

Hàng cuối cùng vắng vẻ, Hứa Tinh Châu lười biếng ngáp một cái, mở cuốn giáo trình Thống kê ra.

Những tia sáng vàng li ti xuyên qua lớp mây, bệ cửa sổ đầy nước mưa, một con chim sẻ béo đậu bên ngoài. Hứa Tinh Châu bị thu hút, tò mò ngắm nhìn tổ chim sẻ nhỏ ngoài cửa sổ.

Con chim sẻ nhỏ béo tròn như một viên bánh trôi, tò mò nghiêng đầu nhìn Hứa Tinh Châu.

Chim sẻ béo tròn vo, lại định lừa mình nuôi chim đây mà! Trong lòng Hứa Tinh Châu nở hoa, cũng cẩn thận nghiêng đầu nhìn lại nó.

"Đồ lăng nhăng." Giọng Tần Độ vang lên: "Đến chim sẻ mà cũng tán à?"

Hứa Tinh Châu: "...??? Hả?"

Ngay sau đó, bàn ghế bên cạnh cô rung lên, Tần Độ ngồi phịch xuống, một tay quàng qua vai cô, vỗ mạnh mấy cái.

Hứa Tinh Châu như vừa ăn phải một đống thứ khó nói. Anh ta vào đây bằng cách nào? Vào nghe môn này làm gì?! Rảnh quá không có việc gì làm à...

Nhìn kỹ thì Tần Độ thực sự không giống một sinh viên trong nước, đừng nói là sinh viên, anh ta chẳng giống học sinh chút nào. Thanh niên này khí chất tản mạn lại pha chút phong trần, tóc xoăn che mắt, diện cả cây đồ hiệu, trông như một tên lưu manh đẹp trai, chơi bời lêu lổng. Loại người này ngồi trong lớp học cứ thấy chướng mắt thế nào ấy.

Hứa Tinh Châu giận dữ: "Buông tôi ra!"

Tần Độ không nói hai lời, "bộp" một cái vỗ lên đầu Hứa Tinh Châu: "Em nói lại lần nữa xem? Nói lần nữa tối nay tôi gọi người chặn đường em trong hẻm nhỏ, lấy dao rọc giấy rạch nát túi của em đấy."

Hứa Tinh Châu bị đánh vào trán, lại bị đe dọa, đến một tiếng "píp" cũng không dám thốt ra...

Anh ta rốt cuộc giống sinh viên ở chỗ nào! Có quỷ mới đoán được đây là sinh viên đấy...

Cô nhìn sang bên cạnh, chim sẻ béo đã bay đi mất, chỉ còn lại cái tổ trống không.

Tần Độ ác ý nói: "Cũng may con chim sẻ có não, không bỏ trốn theo em."

Hứa Tinh Châu: "..."

Hứa Tinh Châu không thể giải thích là mình muốn trò chuyện với chim sẻ, vì lý do đó còn ngớ ngẩn hơn cả việc tán tỉnh chim, nên đành im bặt, trong lòng âm thầm ghi thù vào sổ nhỏ.

Chẳng phải bảo người này bận lắm sao... Hứa Tinh Châu nghẹn lòng nghĩ, Hội sinh viên của một trường đại học lớn thế này, không thể biến đi lo việc sinh viên, hay đi đập bàn cãi nhau với Bí thư Đoàn trường đi, còn tốt hơn là tới dự thính môn Thống kê học của Viện Báo chí chứ.

Phải biết rằng môn Thống kê này, không giống như yêu cầu tiêu chuẩn cao của chuyên ngành Thống kê ứng dụng, chương trình của bọn họ rất "linh hoạt", điểm chuyên cần chiếm tới 30%, cốt để cứu vớt GPA cho một đám sinh viên khối xã hội ngay cả "kiểm chứng t" [1] cũng làm không xong, để đưa được sinh viên nào đi du học thì đi, không đi được thì giúp bảo lưu thạc sĩ, miễn là lúc xảy ra chuyện đừng có khai tên giảng viên ra là được.

[1] Kiểm chứng t - một phương pháp thống kê cơ bản dùng để so sánh trung bình của hai nhóm.

Đây có lẽ là các môn phụ của một trường đại học hàng đầu chăng. Hứa Tinh Châu cắn đầu bút chì, viết vào vở: "Khoảng tin cậy 96%.'"

Cao thủ bên khoa Toán ngồi cạnh: "..."

Hứa Tinh Châu vừa lơ đãng vừa chép bài giảng trên bảng. Cô bị cận nhẹ, ngồi hàng cuối nhìn chẳng rõ gì, chỉ đành dựa vào kỹ năng "đục nước béo cò" mà viết bừa lên. Chưa viết nổi ba chữ, Hứa Tinh Châu đã thấy tình yêu dành cho môn Thống kê cạn kiệt.

Giảng viên đáng kính đang cầm phấn giảng từng chút một: "Trong điều kiện thỏa mãn phân phối chuẩn, công thức tính khoảng tin cậy 95% là: μ±1.96s/√n..."

Hứa Tinh Châu ngáp một cái thật dài.

Sau đó, cô lấy từ trong túi vải ra một chiếc Kindle, trên đó dán đầy sticker sao và trăng nhỏ, lại còn chằng chịt vết xước, rõ ràng là đã dùng rất lâu rồi.

Tần Độ nhướng mày.

Túi vải của Hứa Tinh Châu in hình Link của "The Legend of Zelda: Breath of the Wild", cài đầy huy hiệu hoa hòe hoa sói. Mọi thứ trên người cô đều rực rỡ sắc màu, trên cánh tay trắng trẻo còn dán một hình dán Bulbasaur cực kỳ trẻ con, chẳng trách chiếc Kindle lại bị dán thành cái dạng quỷ kia.

Trên người Hứa Tinh Châu đâu đâu cũng toát lên sự yêu đời, như một làn gió đầy sắc màu thổi qua thế gian.

"Xem gì đấy?" Tần Độ hỏi: "Sách gì?"

Hứa Tinh Châu ngẩn ra, nói: "Vui vẻ đến chết. Tự truyện của một người phụ nữ lạc quan mắc chứng trầm cảm, lo âu, rối loạn nhân cách né tránh và rối loạn giải thể nhân cách."

Tần Độ nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc, giễu cợt: "Lạc quan với trầm cảm thì có liên quan gì đến nhau? Loại này mà cũng xuất bản được, còn dịch ra nhiều thứ tiếng, phục thật! Thế mà cũng có người mua."

Hứa Tinh Châu tức thì tan biến hết mọi cảm xúc mềm yếu, cảm thấy không thể giao tiếp nổi với dân tự nhiên! Nhưng điểm yếu của cô đang nằm trong tay người ta, thật sự là dám giận mà không dám nói...

Nếu hồi nhỏ mình thực sự học Judo thì tốt rồi, Hứa Tinh Châu nghĩ thầm, có thể đánh cho tên khốn Tần Độ này dính chặt xuống đất ngay tại chỗ.

Tần Độ như cảm nhận được gì đó, mỉa mai: "Kính trọng sư huynh một chút, nếu không tối nay tôi chặn đường em trong hẻm đấy."

Hứa Tinh Châu vừa tức vừa hận, sắp khóc đến nơi: "Anh đừng có quá đáng quá!"

"Sư huynh đây chưa bao giờ bắt nạt em nhé," Tần Độ lười biếng dựa ra sau, nhìn thẳng vào mắt Hứa Tinh Châu, thong thả nói: "Là em chủ động đòi hẹn đánh nhau với tôi, tôi chỉ nhắc nhở em là chúng ta có một hẹn ước thôi."

Hứa Tinh Châu nghẹn lời: "Tôi..."

Tần Độ nheo mắt nói: "Không phải em đã nói thế này sao?"

"Mấy em gái này cứ để tôi đưa đi," Tần Độ hờ hững diễn lại, "Muốn tìm ông đây [2] tính sổ thì tôi sẵn sàng tiếp bất cứ lúc nào, ông đây đai đen Taekwondo, tinh thông Judo! Chỉ cần anh tìm được tôi, hẹn cái thời gian, tôi nhất định sẽ để anh..."

[2] nguyên văn thì bạn Châu Châu của chúng ta xưng là "lão tử" nên editor chuyển ngữ  thành "ông đây" chứ không phải nhầm đâu nhé.

"Xả sạch..." Tần Độ tựa vào ghế, nhìn vào mắt Hứa Tinh Châu một cách đầy thú vị, nhấn mạnh từng chữ để hoàn thành câu nói đầy xấu hổ đó: "Cái... cục... tức... này."

Khi Tần Độ đang nói, anh nhận ra cô gái này sở hữu một đôi mắt vô cùng trong trẻo và kiên định, như ngọn lửa không tắt trong đêm đông giá rét.

Anh nhìn đôi mắt ấy bắt đầu trở nên mọng nước. Lông mày cô gái khẽ giật giật, môi run rẩy, mặt đỏ bừng lên, suýt chút nữa là bị anh trêu cho phát khóc.

"Anh... anh..."

Hứa Tinh Châu xấu hổ đến mức muốn giết người. Cả buổi sáng Tần Độ dùng chuyện hẹn đánh nhau, dùng Judo, dùng Taekwondo và hai chữ "sư huynh" để hành hạ dây thần kinh mỏng manh của cô, cuối cùng cũng chạm tới cái quá khứ đầy xấu hổ và bệnh ảo tưởng sức mạnh mà suốt hai tuần qua cô không muốn nhớ lại.

"Anh, cmn cút đi cho tôi!"

Hứa Tinh Châu gầm lên, vơ lấy cuốn Thống kê ứng dụng nặng gần cả ký, đập thẳng vào mặt "sư huynh" Tần Độ ngay giữa lớp học.

Trời hửng nắng, trên cành cây có tiếng chim khách líu lo, ánh xuân rực rỡ tràn vào phòng học từ những năm tám mươi của thế kỷ trước.

"Tuổi trẻ mà," Giáo sư già nói một cách bao dung: "Tôi hoàn toàn thấu hiểu nhu cầu phối lứa ngày càng tăng của các em sau khi vào đại học."

Phía dưới bùng nổ một trận cười bò.

Mặc dù Hứa Tinh Châu vốn quen làm "con gà rừng" lập dị nhất, nhưng cả đời này cô chưa từng mất mặt đến thế. Cô lại phải cùng với một Tần Độ mà chẳng ai quen biết đứng ở hàng đầu lớp học. Hứa Tinh Châu nhớ lại một cách hỗn loạn rằng vị giáo sư này rất hay thù vặt, ngay cả đi học muộn cũng phải đứng trên bục giảng hát vang bài "Vùng lên, những nô lệ thế gian". Gây ra chuyện rắc rối thế này trong lớp, chắc chắn giáo sư sẽ lột của cô một lớp da.

"Nhưng bạo lực là không đúng," Giáo sư nói: "Tôi cực lực lên án hành vi sử dụng bạo lực của bạn học Hứa! Làm loạn trật tự lớp học là một chuyện, xâm phạm quyền thân thể của bạn học ở nơi công cộng lại càng khiến tôi cảm thấy giáo dục của chúng ta có vấn đề. Người thầy là để dạy chữ dạy người, tôi hy vọng em ở đây hãy nói với cậu bạn này..."

Giáo sư nhìn Tần Độ, bảo anh tự giới thiệu.

Tần Độ phối hợp nói: "Tần Độ, thưa thầy. Em là sinh viên năm ba khoa Toán."

Hứa Tinh Châu nghe xong chỉ muốn thổ huyết tại chỗ, giáo sư nói: "Được. Tôi hy vọng bạn học Hứa ở đây hãy nói với Tần sư huynh của em một câu 'Xin lỗi sư huynh, em không nên đánh anh'."

Ông ấy cố ý! Vị giáo sư này tuyệt đối là cố ý!

Nước mắt Hứa Tinh Châu sắp trào ra, cầu cứu nhìn về phía hai người bạn cùng phòng học giỏi còn lại... Hai cô bạn kia không hề lay chuyển, thậm chí còn giơ tay lên, chuẩn bị tư thế vỗ tay.

Thế gian không có chân tình...

Hứa Tinh Châu chỉ đành chấp nhận thực tại, nhục nhã xin lỗi: "... Xin lỗi, tôi không nên đánh anh."

Giáo sư đang định gật đầu cho bọn họ xuống, Tần Độ lại mách lẻo: "Thưa thầy, bạn học Hứa không gọi em là "sư huynh" ạ."

Hứa Tinh Châu: "..."

Giáo sư ngạc nhiên hỏi: "Em muốn em ấy gọi em một tiếng 'sư huynh'?"

Tần Độ nhìn Hứa Tinh Châu một cái, sau đó vô cùng nghiêm túc, trịnh trọng gật đầu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc