Ngụy Dũng dứt lời, Vương Hiểu Linh ngây người.
Cô ta hoàn toàn không ngờ Ngụy Dũng lại nói như vậy, nên nhất thời bị trở tay không kịp.
Mấy giây sau, cô ta mới lấy lại tinh thần, mặt đỏ bừng lên: "Ngụy Dũng! Anh có ý gì hả!"
Nhưng đáng tiếc, ngay trong mấy giây cô ta còn đang ngẩn người, Ngụy Dũng đã mở cửa đi vào trong sân.
Hốc mắt Vương Hiểu Linh lập tức đỏ hoe, nước mắt trào ra.
Cô ta vừa thấy tủi thân lại vừa thấy tức giận.
Ngụy Dũng ngày thường đối với cô ta răm rắp nghe theo, lúc đó tuy chưa có từ "liếm cẩu", nhưng Vương Hiểu Linh cũng cảm thấy mình đã nắm thóp được Ngụy Dũng.
Hôm nay bị làm sao vậy?
Vương Hiểu Linh hậm hực giậm chân thật mạnh.
Lần này Ngụy Dũng thực sự đã chọc giận cô ta rồi, không có nửa cân đường trắng thì đừng hòng dỗ dành được cô ta!
Vương Hiểu Linh quẹt nước mắt, hậm hực đi về nhà.
Lúc này Tần Vi cũng đang ngồi trong nhà, cảnh tượng vừa rồi cô đều đã nhìn thấy.
Ngụy Dũng đến cả Vương Hiểu Linh cũng chẳng thèm đoái hoài, điều này khiến Tần Vi rất vui.
Chỉ cần hắn không lãng phí đồ ăn lên người Vương Hiểu Linh, cộng thêm lương thực cứu tế của chính phủ, bọn họ chắc chắn có thể cầm cự qua mùa đông.
Ngụy Dũng về đến nhà, Tần Vi vội vàng đứng dậy: "Đại Dũng, anh đói rồi phải không, để em hấp củ khoai tây cho anh ăn."
Ngụy Dũng ở nhà luôn luôn có cơm ăn, cho dù Tần Vi có đói đến cồn cào ruột gan, cô cũng sẽ làm cho Ngụy Dũng chút cơm nước tử tế, chứ không phải là cháo rau dại.
Ngụy Dũng lắc đầu: "Vợ ơi, khoai tây em ăn đi, em đã mấy ngày không được ăn bữa cơm tử tế rồi."
Hiện giờ độ no bụng của Tần Vi chỉ có 2, hơn nữa trong bụng cô còn đang mang thai, đương nhiên phải ưu tiên cho cô ăn trước.
Tần Vi ngẩn người, không ngờ Ngụy Dũng lại nhường nhịn mình, trước kia Ngụy Dũng toàn tự mình ăn, có lúc ăn không đủ no còn đánh mắng cô.
Thấy thái độ này của Ngụy Dũng, Tần Vi cảm thấy sống mũi hơi cay cay.
"Đại Dũng, em không đói, em ăn xong lại nôn ra hết, lãng phí lắm."
Nghe vợ nói vậy, lòng Ngụy Dũng càng thêm hổ thẹn.
Tần Vi sao có thể không đói, chỉ là vì lương thực dự trữ trong nhà quá ít, cô không nỡ ăn.
Như vậy không được, một là Tần Vi đang mang thai, cứ ăn cỏ dại mãi thì cơ thể không chịu nổi. Hai là độ no bụng của Tần Vi quá thấp, hệ thống không thể phát phần thưởng.
Hắn tuy đã có ruộng thí nghiệm, nhưng không thể nào hôm nay trồng xuống ngày mai đã thu hoạch được. Cho nên vẫn phải giải quyết nhu cầu cấp bách trước mắt.
May mà hắn có ký ức của kiếp trước, thôn Tiểu Đông của bọn họ nằm tựa lưng vào mấy ngọn núi lớn, trên núi ẩn giấu rất nhiều tài nguyên.
Kiếp trước, sau khi hắn và Vương Hiểu Linh kết hôn, để kiếm đồ ngon cho cô ta, hắn đã đi săn trên núi rất nhiều lần, hắn nhớ rõ trên núi Bắc có mấy ổ gà rừng, vị trí Ngụy Dũng đại khái đều có thể nhớ được.
Lấy vài quả trứng gà rừng chắc không thành vấn đề.
Nếu may mắn, nói không chừng còn bắt được con gà rừng để cải thiện bữa ăn.
Bây giờ là ban ngày, gà rừng chắc đang đi kiếm ăn bên ngoài, hắn đợi đến tối mới đi.
Thấy Ngụy Dũng không lấy khoai tây, Tần Vi có chút kinh ngạc.
Cô cất khoai tây đi, sắp vào đông rồi, tiết kiệm được chút nào hay chút nấy. Bây giờ ăn chút cháo rau dại có thể cầm cự được, số khoai tây này vẫn nên để dành đến mùa đông mới ăn.
Buổi tối, Ngụy Dũng nằm xuống ngủ từ sớm.
Còn Tần Vi thì nằm bên cạnh hắn, nhưng cách hắn thật xa.
Ngụy Dũng trước kia rất chán ghét Tần Vi, có đôi khi Tần Vi muốn lại gần đầu giường sưởi cho ấm áp một chút đều bị Ngụy Dũng tát cho mấy cái.
Cho nên Tần Vi chỉ dám nằm cách hắn xa một chút, dù sao thời tiết cũng chưa lạnh lắm, nhịn một chút rồi cũng ngủ thiếp đi.
Tần Vi vừa nhắm mắt lại, Ngụy Dũng bỗng nhiên nói: "Vợ ơi, em qua đây, chỗ anh ấm lắm."
Tần Vi ngẩn người, đầu lắc như trống bỏi: "Không cần đâu, em ở đây là được rồi."
Ngụy Dũng nói: "Vợ ơi, mau qua đây, không qua là anh giận đấy."
Ngụy Dũng dùng giọng điệu ra lệnh, Tần Vi lập tức sợ hãi.
Tần Vi cắn môi, nhích từng chút một qua đó.
Sau đó, cô quay lưng về phía Ngụy Dũng, chui vào trong chăn của hắn.
Ngụy Dũng lật chăn lên, ôm Tần Vi vào lòng, dùng chăn quấn chặt lấy cô.
Nhiệt độ trong chăn khiến cơ thể đang căng cứng của Tần Vi lập tức thả lỏng. Thật ấm áp.
Ngụy Dũng ôm chặt lấy cô, có chút áy náy nói: "Vợ ơi, anh nhớ ra rồi, hôm đó anh uống say, lẻn vào chăn của em, anh biết đứa bé này là của anh. Từ nay về sau, anh nhất định sẽ bù đắp thật tốt cho mẹ con em."
Tần Vi không nói gì, chỉ lặng lẽ sụt sùi, nước mắt từ khóe mắt rơi xuống, dường như muốn trút hết mọi uất ức trong lòng ra vậy.
Qua một hồi lâu, Ngụy Dũng ghé tai cô hỏi: "Vợ ơi, em ngủ chưa?"
Tần Vi lắc đầu: "Em không dám ngủ, em sợ ngủ dậy rồi, anh lại giống như trước kia."
Ngụy Dũng cười khổ một tiếng, xót xa nói: "Vợ ơi, em yên tâm, anh sẽ không bao giờ biến thành tên khốn như trước kia nữa đâu, em ngủ sớm đi, lát nữa anh phải lên núi một chuyến."
Tần Vi lập tức ngồi dậy: "Anh lên núi làm gì?"
"Anh đi săn, xem có kiếm được chút gì ăn không."
Tần Vi có chút lo lắng: "Muộn thế này rồi, trên núi nguy hiểm lắm."
Ngụy Dũng khó khăn lắm mới trở nên tốt hơn, lỡ như xảy ra chuyện gì, cô sẽ không sống nổi mất.
Ngụy Dũng xoa đầu Tần Vi: "Yên tâm đi, người đàn ông của em bản lĩnh lắm, anh đi xem có trứng gà rừng hay trứng chim không để tẩm bổ cho em."
Tần Vi gật đầu: "Vậy được rồi, anh về sớm nhé."
Dù sao trong nhà bọn họ cũng thực sự không còn gì ăn, chỉ có thể dựa vào tài nguyên trên núi.
Tần Vi không dám đi sâu vào trong núi, chỉ có thể đào rau dại ở chân núi. Cô đã ăn rau dại mấy ngày rồi, trong dạ dày không ngừng trào ngược axit, cứ thế này thì đứa bé trong bụng cũng không chịu nổi.
Ngụy Dũng ra khỏi cửa lúc khoảng mười một giờ.
Nhà họ Ngụy đời đời đều là thợ săn, kỹ thuật lên núi săn bắn là do tổ tiên truyền lại.
Chỉ là mấy năm nay gặp nạn đói, nhiều người không có kinh nghiệm cũng đi săn trên núi, số người chết trong núi quá nhiều, Tần Vi đã bị ám ảnh.
Nhưng Ngụy Dũng về phương diện này thì không cần lo lắng, tuy hắn không lên núi săn bắn nhiều lần, nhưng cũng từng đi theo cha mấy lần, trong hầm hiện giờ vẫn còn treo một khẩu súng săn, cho nên lên núi đối với hắn mà nói không phải chuyện gì khó khăn.
Đêm nay trăng khá sáng, có ánh sáng thì càng không lo bị lạc đường.
Dựa vào ký ức kiếp trước, Ngụy Dũng đi đến núi Bắc.
Trong một hốc cây, quả nhiên tìm thấy một ổ gà rừng, bên trong có bốn quả trứng gà rừng nhẵn nhụi.
Ngụy Dũng mừng rỡ, vội vàng thu trứng gà rừng lại, tâm niệm vừa động, trứng gà trực tiếp đi vào trong không gian.
Thấy bốn quả trứng gà nằm im lìm trong không gian, Ngụy Dũng mừng rỡ khôn xiết, không gian này thật sự quá tiện lợi. Nếu gặp phải con mồi lớn như lợn rừng, Ngụy Dũng có thể trực tiếp thu vào không gian luôn.
Đương nhiên, đây chỉ là Ngụy Dũng nghĩ viển vông, hắn căn bản không mang theo súng, cho dù có gặp lợn rừng thì cũng chỉ có nước bỏ chạy.
Thu bốn quả trứng gà rừng này xong, Ngụy Dũng tiếp tục đi sâu vào trong.
Khu rừng này, hắn đại khái có thể nhớ được năm sáu ổ gà rừng, tuy hiện giờ hắn đến sớm hơn kiếp trước, nhưng cũng không chừng bây giờ đã có rồi.
Ngụy Dũng liên tục tìm kiếm sáu vị trí, chỉ tìm được hai ổ, may mà trứng ở hai ổ đều không ít, hiện giờ trong không gian của hắn đã có mười ba quả trứng gà rừng rồi.
Mang về luộc cho Tần Vi ăn, có thể bổ sung không ít dinh dưỡng.
Điều đáng tiếc duy nhất tối nay là không bắt được gà, độ no bụng của Tần Vi thấp như vậy, đói đến mức mặt vàng vọt, nếu không kiếm được chút thịt thà thì e là nhất thời không bồi bổ lại được.
Không còn cách nào khác, hôm nay vận khí không tốt, vài ngày nữa lại đến vậy.
Ngụy Dũng vừa định đi, bỗng nhiên phía sau vang lên một trận tiếng sột soạt.
Ngụy Dũng lập tức đứng im tại chỗ không nhúc nhích, tiếng động này chắc chắn không phải là người, hơn nữa kích thước tuyệt đối lớn hơn thỏ. Không lẽ đụng phải con thú lớn nào rồi?
Ngụy Dũng cũng không mấy sợ hãi, nếu là gấu hay hổ thì từ xa đã ngửi thấy mùi tanh rồi.
Hắn chậm rãi quay đầu lại, nhìn thấy một con vật cao hơn một mét, đôi mắt hắn tức thì sáng rực.
Bào tử!
Trước kia luôn nói vùng này là "gậy đập bào tử gáo múc cá, gà rừng bay vào nồi cơm". Lúc mưa thuận gió hòa, câu nói này quả thực không hề ngoa.
Nhưng bây giờ là năm đói kém, người còn chết đói không ít, huống chi là động vật.
Ngụy Dũng kiếp trước lên núi săn bắn nhiều lần cũng chưa từng gặp bào tử, trong thôn cũng chỉ có con trai thôn trưởng là Triệu Phi Phàm từng săn được bào tử, những người khác nhìn còn chưa từng nhìn thấy.
Con bào tử này nhiều thịt hơn gà rừng nhiều!
Bào tử tuy ngốc, nhưng Ngụy Dũng muốn tay không bắt được nó thì cũng là chuyện không thể nào.
May mà bào tử không hại người, Ngụy Dũng có thể vờn nhau với nó một chút.
Một con bào tử này, tuyệt đối có thể cho vợ ăn no nê rồi!
…
* Bào tử (狍子) là tên gọi tiếng Trung của loài Hoẵng Siberia hay còn gọi là Cáp bào